Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 4

Chương 4: Thất tình muốn đi “trụy lạc”

Tiêu Sân là một trong những hồ bằng cẩu hữu chung của Trịnh Liệt và An Thế Duy, có chút gia thế hắc đạo. Nguyên bản anh là bạn của An Thế Duy, sau này Trịnh Liệt thông qua An Thế Duy quen biết anh, hơi quen thân nhau mới phát hiện hai bên còn có chút quan hệ sâu xa. Mẹ của Tiêu Sân An Lệ nguyên danh là Phùng Lệ An, là em họ của Hà Thục Trân mẹ Trịnh Liệt, hai người từ nhỏ quan hệ rất tốt. Nhưng mà Phùng Lệ An sau này đi theo người cha hắc đạo Tiêu Nguyên của Tiêu Sân, cả hai kết hôn không lâu đã bị người của bang phái đuổi giết. Vì không muốn phiền lụy người nhà, Phùng Lệ An cùng Tiêu Nguyên mai danh ẩn tích rời thành phố Nam Phong, trước khi đi Phùng Lệ An để lại một khoản tiền, phó thác cha mẹ cho mẹ Trịnh Liệt. Trịnh Liệt hiểu rõ mẹ chỉ còn lại người thân duy nhất là gia đình của dì, vẫn đối xử với cha mẹ Phùng Lệ An như là cha mẹ của bản thân mình. Sau này cha mẹ Phùng Lệ An lần lượt qua đời, mẹ Trịnh Liệt cũng ra đi ngoài ý muốn, tuy rằng Phùng Lệ An sau lại quay về thành phố Nam Phong, nhưng cuối cùng cũng không kịp gặp mặt những người thân nhất của mình lần cuối, trong lòng luôn cảm thấy hổ thẹn.

Đối với Trịnh Liệt là đứa con duy nhất của chị họ, Phùng Lệ An thực ra đã sớm biết, cũng căn dặn Tiêu Sân ngầm che chở cho người em trai này một chút. Có điều Tiêu Sân là một người đàn ông muộn tao không được tự nhiên, không trực tiếp nhận thức Trịnh Liệt mà ngược lại làm quen với An Tử Duy trước, rồi thông qua An Tử Duy quen biết Trịnh Liệt, hơn nữa thẳng đến một đoạn thời gian dài sau khi hai người biết nhau, Tiêu Sân mới chịu nói thật cho Trịnh Liệt biết mối quan hệ thân thích của hai người.

Tiêu Nguyên cha của Tiêu Sân trong tối ngoài sáng chiếm sáu phần buôn bán vàng ở thành phố Nam Phong. Chỉ riêng Tiêu Sân ở thành phố Nam Phong còn có bốn club, tám trung tâm nghĩ dưỡng, hai casino ngầm. Sau khi trở nên thân thiết Trịnh Liệt ở thành phố Nam Phong càng thêm có tiếng hơn nữa.

Tiêu Sân lớn tuổi hơn Trịnh Liệt và An Thế Duy, thái độ làm người trầm ổn lão luyện lại âm hiểm quỷ quyệt, thủ đoạn cao tay, Trịnh Liệt cùng An Thế Duy đều phục anh, bình thường gặp mặt đều cung kính gọi anh một tiếng “Sân ca”.

Club Hỗn Loạn là một club nổi danh long xà hỗn tạp ở thành phố Nam Phong. Club này có vị trí ẩn khuất, tràn ngập bạo lực sắc tình, là nơi bọn lưu manh, buôn bán thuốc phiện, dân chợ đen bọn cặn bã xã hội vui chơi. Club này là một trong những sản nghiệp của Tiêu Sân.

Tiêu Sân nhận được điện thoại của quản lí club Hỗn Loạn khi đang cùng một vài lão tiền bối hắc đạo gặp mặt, không khí hết sức căng thẳng. Nhưng nếu không có chuyện khẩn cấp, đối phương tuyệt đối không dám chuyển điện thoại đến vào lúc này. Cho nên anh chỉ có thể tiếp điện thoại.

Nghe quản lí club khóc tang nói cho anh biết Trịnh Liệt tới địa điểm của gã mua ma túy, bị phát hiện sau khi đã uống mấy viên, người đang nổi điên, trán Tiêu Sân nhất thời nổi gân xanh.

Trịnh Liệt là loại hoàn khố tử đệ sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, bình thường luôn đến club Thiên Vương Tinh cao cấp nhất của anh, hưởng thụ rượu ngoại mỹ nhân cao cấp nhất, bây giờ lại tự hạ thấp bản thân chạy đến club Hỗn Loạn hạ cấp nhất dính vào rắc rối, không có việc gì làm nên đi gây chuyện sao?

Hay là anh nên khen thằng nhóc này một câu, “trụy lạc” cũng biết mò tới chỗ của anh để “trụy lạc”, nghĩ rằng anh sẽ mặc kệ mà bỏ qua cho à?

Nghĩ đến khuôn mặt của mẹ, làm một người anh xui xẻo Tiêu Sân thầm nghĩ anh thật không thể bỏ mặc tên em trai không biết cố gắng khốn kiếp này, chỉ có thể cam chịu rủa thầm một tiếng, xin lỗi nhóm các lão tiền bối ở đây rồi gọi một cú điện thoại.

************************

An Thế Duy có năm cái di động. Hai cái dành cho công việc, một cái thuộc về bạn bè thân thích, một cái để liên lạc với tình nhân, cái thứ năm thuộc loại “Nhất định phải nghe máy, luôn mở 24 giờ”. Trong đó số của Tiêu Sân và Trịnh Liệt cùng nằm trong diện bạn bè thân thích và “Nhất định phải nghe máy, luôn mở 24 giờ”.

Lúc An Thế Duy ở trong trạng thái tràn ngập sắc tình đặc thù, y đem bốn cái di động toàn bộ tắt đi, chỉ để lại cái “Nhất định phải nghe máy, luôn mở 24 giờ” kia. Mà Tiêu Sân cùng Trịnh Liệt đều thuộc loại người thức thời, bình thường tìm y cũng chỉ gọi vào số chuyên dành cho bạn bè thân thích, không có chuyện khẩn cấp sẽ không đụng tới số kia. Cho tới nay bọn họ đều chưa gặp tình huống khẩn cấp nào.

Đêm nay An Thế Duy cũng đem bốn cái di động kia toàn bộ tắt đi. Y vừa mới bận rộn suốt một tuần, chỉ muốn tìm chút niềm vui để thư giãn.

Thuộc hạ an bài cho y một thiếu niên vừa tròn mười tám tuổi. Đứa nhỏ này có một đôi mắt xếch cực kỳ xinh đẹp, trên ngũ quan tinh xảo còn vương chút nét non nớt, dáng người thon dài mềm dẻo, vừa thấy chính là bảo vật hớp hồn kẻ khác, hiếm thấy là vẫn còn non. Tuy rằng cậu trang điểm hơi đậm giả thành một bộ thành thục lão luyện, nhưng lấy ánh mắt nham hiểm từng trải của An Thế Duy , y vẫn đánh giá cậu khá cao.

Trong lòng cảm thán thuộc hạ càng ngày càng có năng lực, An Thế Duy không chút khách khí đem người lột hết đặt ở trên giường bắt đầu xuống tay, bộ phận nào đó dưới thân cũng bắt đầu rục rịch, vận sức chuẩn bị muốn tiến công thần tốc.

Đúng ngay thời điểm mấu chốt, tiếng chuông di động vừa quen thuộc vừa xa lạ giống như một gáo nước lạnh đổ thẳng xuống đầu!

“#¥%&@&……” An Thế Duy lập tức tuôn ra một tràng mắng, nhưng vẫn lập tức dừng động tác đang muốn tiến vào lại, đứng thẳng dậy xoay người xuống giường.

Đứa nhỏ thấy thế, vội vàng nâng đôi chân dài ôm lấy thắt lưng y, vươn cánh tay nhẵn nhụi màu mật ong tựa như rắn trườn lên quấn lấy cổ y, cực lực giữ lại.

“An thiếu……” Thiếu niên đặc biệt có giọng nói trong trẻo xen lẫn khàn khàn mị hoặc, rất mê người.

Đáng tiếc cậu gặp phải chính là tay chơi lão luyện. Ánh mắt An Thế Duy lạnh lùng, sắc bén nói: “Buông ra!” Y chán ghét nhất là loại đồ chơi không biết thân biết phận.

Lúc này trong mắt y làm sao còn lửa nóng ban nãy, chỉ còn cái lạnh như băng tàn khốc vô tình. Trong lòng đứa nhỏ phát lạnh, theo bản năng buông lỏng tay chân, không dám tiếp tục dây dưa.

An Thế Duy hừ một tiếng, cũng không mặc quần áo, trực tiếp cầm lấy điện thoại nhìn, tên người gọi là “Tiêu Sân”, An Thế Duy càng không chần chờ nghe máy. Tiêu Sân là loại vô sự bất đăng tam bảo điện (1), thậm chí cho dù có việc cũng không cần dùng người của y. Gọi điện thoại cho y, khẳng định là người cùng y có quan hệ thân thiết đã xảy ra chuyện!

(1) Vô sự bất đăng tam bảo điện: Nghĩa là không có việc cần thì không đến làm gì.

Nguồn gốc: ‘tam bảo’ (ba ngôi báu), tức là để chỉ phật, pháp, tăng trong phật giáo (lần lượt nghĩa là bậc tu hành đã đắc đạo, kinh sách đạo lý quý giá, và người đang tu hành), nên ‘tam bảo điện’ là chỉ nơi cư ngụ, cất giữ của tam bảo, là chốn thiêng liêng, khách viếng thăm chùa chiền nếu không có việc cần thiết thì không được tùy tiện lui tới.

“Sân ca, có chuyện gì vậy?”

“A Duy, Trịnh Liệt ở Hỗn Loạn……”

Nghe Tiêu Sân thông báo vài câu ngắn gọn trong điện thoại, sắc mặt An Thế Duy lập tức trở nên xanh mét.

Club Hỗn Loạn là chỗ như thế nào y đã sớm nghe qua, đầu óc Trịnh Liệt bị nước vào mới đến đó làm nhục chính mình! Tuy rằng không biết cụ thể phát sinh chuyện gì khiến Trịnh Liệt xưa nay vô tâm vô phế lại mất kiểm soát như vậy, nhưng An Thế Duy cảm giác cùng với tiện nhân Ân Triệu Lan kia chắc chắn có liên quan.

Nếu phải nói ra chuyện làm An Thế Duy hối hận nhất những năm gần đây, nhất định là đem tiện nhân Ân Triệu Lan kia giao cho Trịnh Liệt, làm cho hai người dây dưa với nhau. Theo An Thế Duy, Ân Triệu Lan trừ bỏ cái vẻ ngoài xinh đẹp căn bản không có gì tốt! Nhưng mà Trịnh Liệt đối với thằng nhóc này quả thực như là ma nhập, khăng khăng một mực liều chết! Ai khuyên cũng không nghe!

Bởi vì Ân Triệu Lan, An Thế Duy cùng Trịnh Liệt cũng tranh cãi qua vài lần, có chút tổn thương tình huynh đệ, nhưng người là y tự tay đưa cho Trịnh Liệt, chuyện đem đá đập lên chân anh em tốt của mình này, An Thế Duy cũng không thoát khỏi can hệ. Y không có khả năng bỏ mặt anh em tốt của mình bị một tên tiện nhân phá hủy!

———— Ân Triệu Lan tốt nhất nên cầu nguyện lần này nó không có làm gì quá phận!

An Thế Duy mặc quần áo, cầm lấy chìa khóa xe cũng không quay đầu lại rời đi, hoàn toàn bỏ quên đứa nhỏ còn đang nằm trên giường y.

************************

Lúc An Thế Duy đến club Hỗn Loạn, quản lý của Hỗn Loạn đã muốn cùng vài bảo an cố gắng vừa khuyên can vừa mang Trịnh Liệt vào phòng nghỉ. Nhưng mà trong quá trình này trên người bọn họ đều mang thương tích, bởi vì thuốc Trịnh Liệt uống có chứa thành phần kích thích, tâm cảnh giới của hắn lại mạnh mẽ, trong lúc vô tri vô giác cảm thấy có người lôi kéo hắn liền trực tiếp động thủ. Quản lý club cùng bảo an biết thân phận của hắn, không dám thực sự ra tay, Trịnh Liệt xuống tay cũng không lưu tình —– hắn bị Tiêu Sân “ôn nhu dạy dỗ” qua, cũng có một chút công phu thực sự, vì thế xem người như ngựa mà đánh.

Khi An Thế Duy đến nơi, quản lý club như gặp được cứu tinh, cảm động đến rơi nước mắt.

An Thế Duy cũng không rề rà, bảo người mang đến một thùng nước đá, từ trên đầu Trịnh Liệt đổ xuống! Nháy mắt đem Trịnh Liệt xối lạnh thấu cả tim!

“An Thế Duy mày làm cái quỷ gì vậy?” Trịnh Liệt rùng mình tỉnh táo trở lại, mắng một tràng!

“Tao mới muốn hỏi mày đang làm cái quỷ gì!” An Thế Duy hung tợn nói, “Chơi thuốc hả? Nổi điên hả? Còn quậy đến địa bàn của Sân ca, chán sống rồi có phải không?”

Trịnh Liệt xụ mặt không lên tiếng.

“Ân Triệu Lan lại làm gì mày?” An Thế Duy thấy hắn một bộ “Ông đây không thèm mở miệng”, châm một điếu thuốc bực bội hút.

Nhắc tới Ân Triệu Lan Trịnh Liệt quả nhiên nhúc nhích.

“Chia tay.” Hắn ra vẻ bình thản nói. Tóc còn nhỏ nước, hắn khó chịu xoay xoay cổ, vẻ mặt tử khí trầm trầm.

Chia tay? Rõ ràng Trịnh Liệt lúc trước luôn si mê dính lấy Ân Triệu Lan? Điếu thuốc trên miệng An Thế Duy rớt xuống. Y đưa chân đạp tắt nó, đánh giá khuôn mặt kém khí sắc của Trịnh Liệt. Tiện nhân Ân Triệu Lan kia cũng có thể chỉnh Trịnh Liệt tới mức này!

Đây thật sự là tin tốt! An Thế Duy nghĩ thầm, ngữ khí có chút dịu xuống: “Chia tay thì chia tay, có cái gì ghê gớm đâu? Có đáng cho mày trưng ra cái bộ dạng này không?”

Trịnh Liệt lại im lặng, không nói ra lý do thực sự khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn cảm thấy nếu nói ra, An Thế Duy tuyệt đối sẽ lập tức bẻ gãy cổ Ân Triệu Lan.

Loại thủ đoạn bẩn thỉu như bỏ thuốc này là bạo điểm của An Thế Duy.

An Thế Duy bước qua, lưu loát dứt khoát khoác tay lên đôi vai ướt sũng của hắn: “Theo tao về đi, bạn thân! Hôm nào tặng mày một đứa tốt hơn Ân Triệu Lan gấp trăm lần! Đừng có học người ta thất tình đi ăn chơi trụy lạc như đàn bà vậy, vừa ngu vừa ấu trĩ!”

“Đi chết đi!” Trịnh Liệt đấm y, dùng bạo lực che dấu sự xấu hổ của mình, “Không về, mày đi uống rượu với tao! Đệt, khoan, đền quần áo cho tao trước, thằng khốn nạn!” Hắn ghét bỏ kéo kéo quần áo ẩm ướt trên người, bất mãn trừng mắt nhìn An Thế Duy.

An Thế Duy bị trừng đến chột dạ, nhưng mà y rõ ràng bỏ cả tiểu mỹ nhân trong nhà mà vội vội vàng vàng chạy tới đem Trịnh Liệt về, nhất thời cảm thấy bản thân thực sự đã đủ nghĩa khí, cũng không thấy chột dạ nữa: “Hừ, mày tự chuốc lấy thôi! Uống rượu có thể, quần áo không đền, tao không ngại nhìn mày lõa thể đâu!”

Trịnh Liệt híp mắt, bất ngờ nhào qua, kiên quyết muốn làm An Thế Duy cũng ướt như mình!

Advertisements

2 thoughts on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 4

  1. Biết là hai đứa Trịnh An đều là tra tra ứ tốt lành gì mà nhìn tụi nó một chỗ thấy cưng hông chịu được, đúng là “bad guys will be loved” =)) À tớ thích văn bạn Pu edit lắm, nhứt là những phần lời thoại của Trịnh tra tra, thở câu nào ra cũng thấy khí chất ngang ngược khốn nạn mất nết quá chừng, bạn cố gắng cố gắng nha. Cám ơn bạn và xin tặng bạn ✿~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s