Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 3

  1. Đây là thế thân của tôi

Đó là sau một năm bọn họ bên nhau, lúc ấy Ân Triệu Lan đã nhậm chức ở bộ tài vụ tập đoàn Trung Thiên đứng tên Trịnh Liệt, hơn nữa còn có chút thành tựu.

Ân Triệu Lan vì chức vị này mà nỗ lực rất nhiều, thậm chí nghiêm cấm Trịnh Liệt lấy thân phận của hắn gây sức ép cho lên người khác. Trịnh Liệt đối với cậu rất ngoan ngoãn phục tùng, dĩ nhiên liền đáp ứng. Nhưng mà nhìn thấy Ân Triệu Lan vì thế mà mất ăn mất ngủ, thậm chí lạnh nhạt với mình, trong lòng Trịnh Liệt cũng có chút khó chịu. Nhưng Ân Triệu Lan làm nên thành tích nổi bật như vậy, Trịnh Liệt thân là chủ tập đoàn đương nhiên là người được lợi, lời nói đến bên miệng liền nuốt trở lại. Vợ có khả năng như vậy, Trịnh Liệt vừa phiền não lại vừa tự hào.

Hắn không phải không có năng lực, nhưng tận hưởng lạc thú trước mắt đã thành thói, sáng nay có rượu thì sáng nay say. Chỉ cần hắn vẫn hưởng thụ đãi ngộ cuộc sống, hắn sẽ dốc sức làm việc tuyệt không qua loa cho xong chuyện. Vì giúp đỡ Ân gia, hắn đã phá lệ cố gắng trong thời gian rất dài. Bây giờ Ân Triệu Lan đã phấn chấn trở lại có thể một mình đảm đương một phía, hắn liền buông tay mặt kệ.

Có khi sẽ đi dùng bữa tối với ánh nến thật lãng mạn, rồi cùng Ân Triệu Lan trên giường lăn vài vòng, hoặc là ra ngoài phóng túng cùng hồ bằng cẩu hữu, cho dù không cùng người khác lăn đến trên giường nhưng vẫn có rất nhiều thú vui khác.

Ngày ấy là sinh nhật Trịnh Liệt, Ân Triệu Lan lại vì có công việc khẩn cấp không thể đến tiệc sinh nhật của hắn. Bình thường Trịnh Liệt đều thuận theo cậu, nhưng một ngày quan trọng như vậy mà Ân Triệu Lan lại có thái độ này, Trịnh Liệt thật sự không vui.

An Thế Duy nắm vai hắn: “Đã biết nó là loại nuôi mãi không quen mà! Để ý nó làm gì, chúng ta tự vui là được rồi!” Y rất không ủng hộ Trịnh Liệt và Ân Triệu Lan bên nhau, bình thường châm ngòi ly gián không ít, Trịnh Liệt còn vì thế mà cãi nhau với y vài lần, làm cho quan hệ an hem thân thiết của hai người trở nên không xong. Nhưng mỗi lần An Thế Duy cũng không có quá mức mặt dày, cơn giận của Trịnh Liệt tới cũng nhanh mà đi cũng mau, không cùng y so đo, hai người lại hòa hảo như cũ.

Lần này Trịnh Liệt cũng không nói giúp Ân Triệu Lan, sầm mặt cùng hồ bằng cẩu hữu ăn mừng sinh nhật.

Sau vài ly rượu hắn cũng hết giận, đem mấy mỹ thiếu niên mà An Thế Duy đẩy tới đẩy trở về, hắn vung tay vắt áo khoác lên vai, vội vàng trở về biệt thự Ân Triệu Lan ở trước mười hai giờ. Hắn vẫn ôm hy vọng Ân Triệu Lan sẽ không nhẫn tâm với hắn như vậy, cho dù trong di động không hề có một tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào hắn hy vọng.

Nhưng hy vọng của hắn đã tan như bọt xà phòng. Trong biệt thự đèn đuốc tối ôm, không có một bóng người. Đã gần mười hai giờ, vẫn không thấy bóng dáng Ân Triệu Lan. Lòng Trịnh Liệt khó chịu, tức giận ném tây trang xuống đất, buồn bực quăng mình lên giường lớn mà hai người thường triền miên với nhau, trong đầu một mảnh ảm đạm.

Lúc hắn sắp ngủ, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng bước chân nhè nhẹ. Tinh thần đang mơ hồ của Trịnh Liệt hơi chấn động, tâm tình nhịn không được một lần nữa trở nên phấn chấn. Xem đi! Cố gắng hai năm, ngay cả tảng đá cũng bị hắn cảm động, Ân Triệu Lan làm sao không có một chút tình cảm gì với mình chứ?

Thân thể thiếu niên thon gầy ấm áp dựa sát vào, trên người mang thep một cỗ hương vị quen thuộc. Trịnh Liệt không mở mắt ra, chỉ cảm thấy đầu mình bị cố hết sức nâng lên, một ly nước ấm đưa đến bên miệng hắn.

Hắn thực sự khát, lại có người âu yếm hầu hạ, tâm tình cực kỳ tốt, không do dự mở miệng uống nước.

Sau đó là tiếng cởi quần áo sột sột soạt soạt, Trịnh Liệt không kiềm được nâng khóe môi, không tiếp tục giả vờ nữa, mở mắt ra nhìn về phía thiếu niên. Nhưng có lẽ uống rượu hơi nhiều hắn thật sự say đến mềm người, trước mắt một mảnh mông lung, nhìn không rõ khuôn mặt anh tú xinh đẹp của thiếu niên……

Rất nhanh một khối thân thể thiếu niên trần trụi chui vào trong lòng hắn. Giống như một lần kia trong quá khứ, Trịnh Liệt tựa một thiếu niên ngây ngô không có kinh nghiệm rất nhanh trở nên kích động, hắn cảm thấy được lửa nóng khó nhịn, thân thể hắn mãnh liệt khao khát cậu!

Trịnh Liệt không chút nghĩ ngợi xoay người đem thiếu niên đặt dưới thân, khẩn cấp, trân trọng, đầy ấp yêu thương mà sâu sắc chiếm giữ thiếu niên!

Trừ bỏ một chút kháng cự khi môi lưỡi quấn lấy nhau – có thể vị rượu trong miệng hắn quá nồng, mặt khác động tác của thiếu niên đều dịu ngoan mà lặng lẽ phối hợp, điều này bình thường chưa từng thấy qua – khẳng định nguyên nhân là vì hôm nay sinh nhật hắn! Nếu đây là quà sinh nhật của cậu, Trịnh Liệt cảm thấy như vậy là đủ rồi, thật thỏa mãn! Hắn điên cuồng xâm chiếm, tiết trong cơ thể cậu một lần lại một lần, cuối cùng mệt mỏi ôm thiếu niên vào trong ngực, thỏa mãn ngủ……

—————————————————————

Lúc Trịnh Liệt tỉnh lại, trong ngực vẫn còn một khối thân thể thiếu niên ấm áp. Hắn mơ mơ màng màng áp sát qua hôn lên bả vai trần trụi của thiếu niên, hơi mỉm cười, nụ cười này có chút ngốc, lại có chút cảm giác hạnh phúc.

“Trịnh Liệt.” Tiếng nói trong trẻo dễ nghe của Ân Triệu Lan vang lên trong phòng, mang theo một tia khô khốc.

“Ừ?” Trịnh Liệt lười biếng lên tiếng, sau đó cả người cứng đờ.

Hắn nhanh chóng từ trên giường bật dậy, khiếp sợ mà nhìn Ân Triệu Lan một thân ăn mặc chỉnh tề đứng bên giường! Lại quay đầu nhìn về phía thiếu niên nằm bên cạnh hắn! Hắn chửi một tiếng, thô lỗ nắm lấy vai thiếu niên kéo qua, lộ ra gương mặt có bảy phần giống Ân Triệu Lan đang ngủ mê man!

Nhìn thấy dấu vết trên người thiếu niên, Trịnh Liệt như bị sét đánh!

“Shit! A Lan, anh, anh tối hôm qua uống rượu, anh không biết……” Hắn buông tay cào cào đầu tóc hỗn độn, vạn phần ão não bật ra tiếng! Hắn hoàn toàn không có ý định phản bội Ân Triệu Lan.

Sắc mặt tái nhợt của Ân Triệu Lan hơi mệt mỏi, nhưng không mừng không giận, đáy mắt xẹt qua một mạt màu sắc kỳ dị. Trịnh Liệt đang lâm vào tự trách cũng không phát hiện.

Lúc này thiếu niên trên giường “ưm” một tiếng tỉnh lại, cậu mở mắt nhìn thấy tình cảnh trong phòng, lặng lẽ ôm chăn ngồi dậy, cau mày cố nén khó chịu thối lui đến góc giường.

Ân Triệu Lan ném quần áo cho thiếu niên: “Trác Thư Nhiên, cậu đi ra ngoài trước đi.”

Thiếu niên được gọi là Trác Thư Nhiên cũng không quan tâm có người nhìn thấy, nhanh chóng lặng lẽ mặc quần áo, ngoan ngoãn rời khỏi phòng.

Động tác của hai người làm Trịnh Liệt ngẩng đầu, lúc này dù Trịnh Liệt có ngốc cũng nhìn ra bất thường. Hắn nhìn vẻ ngoài của Ân Triệu Lan cùng Trác Thư Nhiên đều cực kỳ giống nhau, trong lòng nổi lên dự cảm xấu, nhịn không được lớn tiếng nói: “Đứng lại! Không nói rõ ràng, ai cũng không thể đi!”

“Còn chưa đủ rõ ràng sao?” Ân Triệu Lan hỏi lại.

“Ân Triệu Lan!” Trịnh Liệt gầm nhẹ!

Ân Triệu Lan hít sâu một hơi: “Trịnh Liệt, cảm ơn anh giúp đỡ tôi và gia đình tôi cho tới nay. Nhưng tôi cũng đã trả giá lớn, tôi thật sự rốt cuộc chịu không được. Trác Thư Nhiên là người tôi đã mất rất nhiều thời gian chọn ra, làm người thay thế cho tôi! Anh cũng thích mà, không phải sao? Cũng không phải không là tôi thì không được.”

Trịnh Liệt nhất thời mờ mịt: “Cậu đang nói cái quái gì vậy?”

Ân Triệu Lan chỉ vào Trác Thư Nhiên: “Sự thật xảy ra trước mắt!”

“Anh đã nói anh chỉ uống rượu…..” Trịnh Liệt đột nhiên chợt lóe linh quang, “Cậu bỏ thuốc tôi! Cậu dám?” Hắn nhớ tới ly nước tối hôm qua, đột nhiên hiểu ra, trừng mắt không tin được!

Hắn đã nói hắn làm sao nhận sai người được? Sau khi ở bên Ân Triệu Lan hắn cũng không phải không uống qua rượu, nhưng cho dù uống rượu hắn cũng sẽ không phạm loại sai lầm cơ bản này. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ đến có một ngày Ân Triệu Lan bỏ thuốc mình, chỉ để chứng minh không phải là cậu ta cũng có thể?

Ân Triệu Lan làm chuyện này cũng có chút chột dạ, cậu đối mặt với ánh mắt chỉ trích của Trịnh Liệt rốt cuộc chịu không được đem toàn bộ nội tình hét lên: “Bởi vì tôi không phải đồng tính luyến ái! Bởi vì tôi căn bản không yêu anh! Bởi vì tôi rốt cuộc không chịu nổi cuộc sống hư tình giả ý với anh!”

Từng tiếng lọt vào tai, chợt tỉnh ngộ. Trịnh Liệt hoàn toàn ngây ngẩn cả người!

Không phải đồng tính luyến ái! Không yêu! Hư tình giả ý! Hư tình giả ý? Cho nên từng chút từng chút chung sống trong hai năm, đều là giả?

“Ân Triệu Lan, cậu có gan lặp lại lần nữa!” Trịnh Liệt đỏ mắt!

“Có nói một vạn lần cũng đều như vậy! Tôi không yêu anh, tôi không chịu được anh chạm vào tôi!” Ân Triệu Lan lạnh giọng nói.

“Cậu, được! Ân Triệu Lan, cậu được lắm!” Trịnh Liệt gắt gao trừng mắt, một đấm nện xuống giường, không nén được cơn giận!

Ân Triệu Lan chấn động, nhưng không chút nào yếu thế! Cậu muốn tự tay chấm dứt đoạn quan hệ bất thường này!

“Vì sao? Tôi đối với cậu không tốt sao? Tôi yêu cậu không đủ sao?” Trịnh Liệt phẫn nộ chất vấn.

Rốt cuộc đem điều vẫn nén ở trong lòng nói ra, Ân Triệu Lan đối mặt với sự giận dữ của Trịnh Liệt cảm thấy cực kỳ mệt mỏi: “Một năm nay tôi đã sử dụng thân thể của mình rồi. Chúng ta cứ như vậy coi như thanh toán xong đi…… Nếu anh yêu tôi, buông tha tôi đi, xin anh……” Cậu tránh mắt đi không nhìn Trịnh Liệt. Cậu biết Trịnh Liệt hai năm nay thập phần chiếu cố mình, nhưng tình yêu….. không thể như thế!

Trịnh Liệt thở hổn hển, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, khó coi đến cực điểm. Mặc cho bản thân mình xuất phát từ nội tâm đào tim móc phổi ra mà đối xử với một người như châu như ngọc suốt hai năm, đối phương lại không chút nào cảm kích thậm chí xem tình yêu của mình như là sự sỉ nhục, trong lòng cảm thấy cực kỳ khó chịu. Cao ngạo như Ân Triệu Lan thậm chí vì đề rời xa hắn mà mở miệng cầu xin hắn!

Bị người ta ghét bỏ đến nước này, Trịnh Liệt cảm thấy bản thân mình đáng thương lại đáng buồn, nhưng hắn cũng sẽ không hạ thấp lòng tự trọng đến mức lấy mặt nóng của chính mình mà đi áp mông lạnh của Ân Triệu Lan.

Lửa giận dần dần chuyển thành thống khổ cùng thương tâm vì cầu mà không được, Trịnh Liệt gục đầu xuống lạnh lùng nói: “Cậu đi đi.”

Ân Triệu Lan vốn tưởng rằng có thể phải chịu bị đánh một chút, nghe ba chữ khinh miêu đạm tả như thế, cậu giật mình nhìn Trịnh Liệt, nhưng Trịnh Liệt cúi đầu, khiến người khác không nhìn được vẻ mặt của hắn.

“Tôi thật sự xin lỗi.” Sau một lúc lâu, Ân Triệu Lan nhịn không được nói, “Tôi sẽ tiếp tục ở lại tập đoàn Trung Thiên, dùng cách khác trả lại tình cảm đã nợ anh.”

“Tôi nói, cậu cút!” Trịnh Liệt lạnh lùng lặp lại, không có nửa điểm tình cảm.

Ân Triệu Lan cứng người, Trịnh Liệt chưa bao giờ dùng loại ngữ khí này nói chuyện với cậu. Nhưng lòng cậu tràn đầy ý nghĩ muốn giải thoát, lại không nghĩ khiến Trịnh Liệt thêm buồn bực vì thế cắn môi đứng lên, không chút do dự rời khỏi phòng.

“A a a a a a!” Cửa vừa mới đóng, một tiếng hét chất chứa phẫn nộ, thương tâm, thất vọng từ trong phòng truyền ra, sau đó là đập vỡ đồ đạc.

Ân Triệu Lan ngừng bước một chút, sắc mặt trắng bệt. Nhung một lát sau, trong mắt cậu chỉ còn lại một mảnh quyết tuyệt.

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s