Thiên đạo

THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 6

  1. Chủ tịch cầu trợ giúp

Vương Thế Văn ngồi trong quán mỳ Tả gia, so với lần trước, người gầy hơn, hai gò má hõm vào, xương gò má nhô cao, tinh thần rõ ràng không tốt, theo lý mà nói, bên người hẳn là có Thanh Huyền đạo trưởng cùng đi, chính là vừa mới hôm nay, Thanh Huyền đạo trưởng có tràng pháp sự, Thanh Huyền cảm thấy sự tình giao cho sư thúc tổ của mình thì không có gì lo lắng, liền đem địa chỉ quán mỳ giao cho Vương Thế Văn, bảo Vương Thế Văn tự mình đi.

Ngõ Hà Hoa này hắn đương nhiên biết, bên trong hàng quán san sát nối tiếp nhau, vốn tưởng rằng sẽ phải tốn một phen công phu, thật không ngờ quán không hề khiêm tốn, mà quán mỳ nằm ngoài hàng ngũ Trường Long Nhất làm cho hắn thực dễ dàng thấy được bảng hiệu gỗ xanh bên trên khắc mấy chữ vàng hữu lực “Quán mỳ Tả gia”.

Mất gần một giờ xếp hàng, hắn thế nhưng không biết sinh ý một quán mỳ có thể tốt như vậy, sau khi vào quán, hắn liếc mắt một cái liền thấy được Tả Mục đang vội vã như con quay, lau bàn, thu dọn thức ăn thừa của khách hàng, thu tiền thối tiền, thậm chí kiêm luôn cả nấu ăn.

Hắn không khỏi nghĩ rằng muốn một người bận như vậy lại đây có sao không?

Tả Mục nhìn đến hắn, mở miệng nói câu đầu tiên là: “Tùy tiện tìm một chỗ trống ngồi đi, nơi này chỗ ngồi ít, chỉ có thể hợp bàn lại.”

Vương Thế Văn không nhớ rõ lần gần nhất cùng người khác tụ họp ăn cùng bàn là khi nào, mười năm, mười lăm năm trước…. ký ức quá xa xôi, hầu như đã quên mất.

Hắn nhìn bốn phía xung quanh, cũng không có nhiều chỗ cho hắn chọn lựa, hắn ngồi ở góc tây bắc gần phòng bếp, bốn mặt của bàn bát tiên, bên trái có một nữ sinh đang ngồi chờ mỳ, còn đối diện và bên phải là hai nam sinh vùi đầu ăn.

Tiếng bọn họ hút lấy hút để cùng mùi mỳ nóng hôi hổi tản ra gợi lên cơn thèm ăn của Vương Thế Văn, Vương Thế Văn nuốt nuốt nước bọt, trời biết hắn làm chủ tịch tập đoàn Phi Vân bao nhiêu năm chưa từng có phản ứng sinh lý như vậy.

“Muốn ăn gì.” Tả Mục dừng lại lấy giấy bút ra, đứng trước mặt Vương Thế Văn.

Vương Thế Văn ngẩng đầu, nhìn bộ dáng Tả Mục tựa hồ tạm thời không tính cùng hắn bàn bạc sự tình, Vương Thế Văn do dự một chút, nhìn nhìn hai tên nhóc đang ăn say mê bên cạnh, nói: “Vậy làm loại giống bọn họ đi.”

Nhìn Vương Thế Văn đúng là một người thành đạt, tây trang giày da cà-vạt đồng hồ, ở trong một đống học sinh kia thực sự rất làm người khác chú ý, trừ bỏ lúc bắt đầu có chút không thích ứng ra, trong một chốc như vậy đã muốn quen với hoàn cảnh mới.

Tả Mục cười tủm tỉm nói: “Món bọn họ ăn chính là mỳ dầu vừng, một bát mỳ dầu vừng, muốn bánh không?”

Vương Thế Văn nhìn nhìn bốn phía, quả nhiên có người cầm bánh, hắn gật gật đầu.

“Được rồi, chờ một lát a.” Tả Mục nhớ kỹ Vương Thế Văn muốn gì, đánh dấu, đặt trên quầy, chỉ trong chốc lát, mỳ đã mang tới, nhưng không phải của Vương Thế Văn, mà là của nữ sinh ngồi bên cạnh Vương Thế Văn, nữ sinh từ rổ tre giữa bàn rút ra đôi đũa, bắt đầu ăn.

May mà chỉ một lát sau, mỳ và bánh của hắn được mang đến.

Cũng nóng hôi hổi, mùi hương mỳ tỏa ra bốn phía, một bát rất lớn, nước dùng và mỳ đều rất vừa đủ, dầu vừng trộn lẫn với ớt, có chút muốn hắt xì, trên mặt rải hành thái cùng rau thơm, bên trên có một cái trứng chần nước sôi, bánh chỉ được đặt trong một cái rổ bện trúc lớn bằng nửa bàn tay, màu vàng kim, có chút giống bánh thủ trảo, Vương Thế Văn rút ra một đôi đũa, gắp lên một miếng bánh nếm thử, cực kỳ giòn, rôm rốp ở trong miệng, nhưng cũng không đâm vào miệng, độ mặn thích hợp, lúc Vương Thế Văn ăn bánh, nam sinh trên bàn bên cạnh và đối diện đã muốn ăn xong tính tiền rời đi, thay vào đó là một đôi tình nhân.

Vương Thế Văn gắp mỳ lên, thổi thổi trên miệng bát, uống một ngụm nước dùng, dầu vừng cùng ớt trộn lẫn mang đến vị cay tê dại, kích thích vị giác Vương Thế Văn, sau khi nuốt xuống, cảm thấy cả người đếu ấm lên, hàn khí mấy ngày liền đọng trên người giảm bớt không ít, hơi nóng hôi hổi khiến cho chóp mũi Vương Thế Văn đổ mồ hôi, Vương Thế Văn nuốt một ngụm mỳ, trơn bóng giòn dai, chỉ cảm thấy hương vị này quả thực tuyệt vời.

Nếu không phải chú ý hình tượng, hắn thật muốn giống như hai tên nhóc vừa rời khỏi, ăn thật phóng khoáng.

Tốc độ ăn mỳ của Vương Thế Văn không tự chủ được mà tăng lên, tuy rằng động tác vẫn thực văn nhã như cũ, tốc độ cũng không chậm.

Quán mỳ Tả gia, sau này sẽ thường xuyên lui tới.

Vương Thế Văn nghĩ như vậy.

Vương Thế Văn là nghe lời dặn của Thanh Huyền, đến lúc năm giờ chiều, năm giờ ba mươi, quán mỳ Tả gia mới vừa rồi còn náo nhiệt lạ thường đột nhiên ít đi, nữ sinh ăn một cách văn văn nhã nhã bên cạnh cũng lau miệng trả tiền rời đi, đại bộ phận những người vào quán lúc sau đều là đóng gói mang về.

Một lát sau, cả quán một người cũng không còn, nhưng thấy Tả Mục đứng ở cửa, nói với những người khách còn muốn vào quán ăn mỳ: “Thực xin lỗi mọi người, quán hiện tại đóng cửa, mọi người ngày mai quay lại đi.”

Chỉ nghe bên ngoài vang lên một trận than vãn, Vương Thế Văn thậm chí nghe được có người than thở: “Ông chủ à, ta chờ gần một tuần rồi.”

“Tặng ngươi một cái thẻ, ngày mai đến đây đi, ngày mai sẽ giảm giá cho ngươi.” Tiếng Tả Mục hơi hơi mang theo ý cười truyền từ cửa vào.

“Suất ca (anh đẹp trai) hẹn gặp lại!” Những người khách vô cùng cao hứng mà rời đi.

Vương Thế Văn là một thương nhân, tự nhiên biết cái gì là thủ đoạn kinh doanh, hắn thật không ngờ Tả Mục tuổi còn trẻ, vậy mà còn có bản lĩnh như vậy.

Nhưng mà lập tức tưởng tượng, Thanh Huyền đạo trưởng gọi Tả Mục là sư thúc tổ…..

Vương Thế Văn trầm mặc, hắn uống hết ngụm nước dùng cuối cùng, ngơ ngác mà ngồi ở trên bàn, quán trống trơn sạch sẽ cùng sự ầm ĩ náo nhiệt vừa rồi hình thành vẻ đối lập rõ ràng, lý trí Vương Thế Văn lập tức quay về, hắn nhắm mắt lại, nên đối mặt với vấn đề.

“Két_______loảng xoảng_________” cửa đóng lại, trong phòng nhoáng cái tối sầm xuống, chỉ nghe tiếng “Lạch cạch” vang lên, phòng lại sáng bừng trở lại, Vương Thế Văn ngẩng đầu, đèn chùm chiếu sáng trên nóc nhà mà hắn cứ tưởng là trang trí thế nhưng lại sáng lên, từ việc đóng cửa cho đến thắp sáng nến, Vương Thế Văn căn bản là không có nhìn thấy Tả Mục làm như thế nào, ngay cả khi trong lòng đã có chuẩn bị, Vương Thế Văn vẫn thấy chút sửng sốt.

“Chút tài mọn, không cần nhắc đến.” Tả Mục cười cười, búng tay một cái, mỳ trên bàn cần phải thu dọn, thế nhưng biến mất không thấy, Vương Thế Văn hoảng hốt, chỉ nghe Tả Mục nói: “Thủ thuật che mắt mà thôi.”

Thủ thuật che mắt? Chỉ là thủ thuật che mắt mà có thể làm được trình độ này!

Một tia do dự cuối cùng trong lòng Vương Thế Văn cũng biến mất, có lẽ Tả Mục này thật sự có thể giúp hắn.

Tả Mục kéo một cái ghế dựa, ngồi xuống, ở dưới ánh nến màu ấm, Tả Mục có một loại ảnh hưởng kỳ lạ làm trấn an lòng người, có lẽ do bát mỳ vừa rồi, cũng có thể do người Tả Mục này, thần kinh buộc chặt từ sau khi vào quán của Vương Thế Văn kìm lòng không đậu thả lỏng xuống.

“Vương tiên sinh, ngài tìm tôi có chuyện gì?” Tả Mục mỉm cười hỏi.

Vương Thế Văn muốn mở miệng, rồi lại khép lại, trên thực tế nghi hoặc trong đầu hắn nhiều lắm, muốn hỏi rất nhiều, muốn nói cũng quá nhiều, Vương Thế Văn nhắm mắt lại, khàn khàn giọng mà nói: “Tả sự phụ, ngài có thể cho tôi biết, trong nhà của tôi rốt cuộc là cái gì không?”

Tả Mục có chút kinh ngạc, “Ngài hỏi cái này làm gì?”

Vương Thế Văn trầm mặc trong chốc lát, thanh âm khàn khàn nói: “Mấy năm nay, mỗi đêm mưa, tôi đều mơ thấy sự tình trước kia, mỗi lần tỉnh lại, tôi đều cảm thấy không rõ ràng lắm mình rốt cuộc đang ở nơi nào….. Tôi và vợ hiện tại không có con, tôi vẫn nghĩ, là tôi muốn có con đến điên rồi, tôi thường xuyên mơ thấy hắn ôm một đứa nhỏ, đứa bé ấy gọi tôi là ba ba, lúc tôi chạy tới, đứa bé kia bắt đầu thất khiếu chảy máu, bụng dưới của hắn bị người ta rạch mở, chảy máu, toàn là máu, tôi vùng không ra cảnh trong mơ….. Nói cho tôi biết, là hắn sao? Nhưng, đứa bé kia, sao lại như thế?”

Tả Mục nhìn người đàn ông trước mặt, quả nhiên là người kinh doanh, nói chuyện cẩn thận, ngay cả cầu xin mình, vẫn còn muốn giấu diếm, Tả Mục cười lạnh trong lòng, chẳng lẽ hắn thật sự cho rằng có thể giấu diếm sao?

Vẻ bình tĩnh của thiên chi kiêu tử một khi đánh vỡ, tầng kiêu ngạo mỏng manh kia cũng biến mất theo, chủ tịch trẻ tuổi đầy hứa hẹn Vương Thế Văn của tập đoàn Phi Vân cũng chỉ là một người bình thường mệt mỏi.

Tả Mục bình tĩnh mà nhìn Vương Thế Văn, “Vương tiên sinh, người ngài nói, tôi không biết, nhưng là trong nhà ngài có hai thứ, trong đó một cái đã nói cho ngươi, anh linh, còn một cái, là một người trưởng thành, hắn khi còn sống là thân thể âm dương hỗn hợp, cũng chính là người song tính mà các ngươi thường nói. Tuy rằng hình dạng hắn là nam, nhưng hắn cùng với đứa bé kia, là quan hệ huyết thống, cũng chính là mẹ con.”

“Không có khả năng! Hắn căn bản không có khả năng sinh ra đứa nhỏ, ngươi nói dối!” Vương Thế Văn thực kích động, hai mắt trợn trừng giận dữ, ánh mắt sung huyết đỏ bừng, hắn gắt gao nắm nắm tay, tựa như nếu Tả Mục nói một câu sẽ ra tay đấm Tả Mục.

“Vương tiên sinh, không có gì là tuyệt đối.” Tả Mục nhẹ nhàng nói. “Ban đầu, ta chỉ cảm thấy kỳ quái, rốt cuộc là dạng quỷ hồn gì làm bị thương Thanh Huyền, tới biệt thự của Vương tiên sinh rồi ta mới hiểu được, bởi vì cả hai là quan hệ huyết thống, hơi thở rất tương tự, Thanh Huyền nhầm lẫn cả hai là một, phù chú của Thanh Huyền cũng không dùng sai, chính là lầm số lượng đối tượng, phù chú của hắn có tác dụng với anh linh, nhưng không có tác dụng với người kia, sức mạnh của mẫu thân là rất cường đại, vì bảo hộ con của mình, hắn dám phá tan pháp trận của Thanh Huyền, cứu lấy anh linh.”

Tả Mục nhìn thấy sắc mặt Vương Thế Văn càng ngày càng trắng: “Vương tiên sinh, bây giờ ác mộng của ngài hẳn là ít đi, bởi vì hắn bị thương, phá tan pháp trận, làm bị thương Thanh Huyền, nhưng cái giá của hắn tựa hồ còn lớn hơn một phần.”

“Hắn làm sao vậy…..” Vương Thế Văn nhơ ngác hỏi.

“Chúc mừng Vương tiên sinh, đối phó một cái so với đối phó hai cái đơn giản hơn nhiều, hắn chống đỡ không được bao lâu, nếu hắn tiếp tục khăng khăng một mực dây dưa ở nhân gian, hắn sẽ HỒN. PHI. PHÁCH. TÁN.”

Vương Thế Văn nghe xong, hoàn toàn ngơ ngác, ngồi phịch trên chỗ ngồi, hắn chầm chậm tự nói, “Tại sao có thể như vậy, hắn, đứa nhỏ…..”

Thật lâu sau trong cổ họng hắn phát ra tiếng kêu gào tựa như dã thú, ôm đầu, dị thường thống khổ, hắn lặp đi lặp lại “Sao lại như thế”.

“Chuyện Vương tiên sinh muốn biết, tại hạ đã cho biết, tùy ngài quyết định.” Tả Mục đứng dậy định đi.

Không ngờ Vương Thế Văn ôm lấy cổ tay Tả Mục, sắc mặt tái nhợt bối rối tinh thần suy sụp, hắn nhìn Tả Mục, cầu xin mà nói: “Đại sư, giúp hắn, van cầu ngài giúp hắn.”

Tả Mục bình tĩnh nhìn Vương Thế Văn, “Ta muốn một phần trăm cổ phần của công ty ngài.”

Mặt Vương Thế Văn lộ vẻ do dự, nhưng lập tức cắn răng một cái: “Có thể, ta đáp ứng ngươi.”

Tả Mục nở nụ cười, “Thành giao, ngày mai ta sẽ đến nhà ngài thực hiện, nếu có thể, tôn phu nhân tốt nhất cũng ở đó.”

“Được, Tả đại sư, ngày mai ta và vợ ở nhà chờ ngài.” Vương Thế Văn cung kính nói.

Bóng dáng Vương Thế Văn lúc rời khói quán mỳ Tả gia có chút lảo đảo suy sụp, Tả Mục vẫn nhìn Vương Thế Văn rời đi, không chuyển mắt, cũng không biết nghĩ cái gì, thẳng đến khi đầu ngón tay truyền đến một trận đau đớn.

Một con thú nhỏ toàn thân trắng như tuyết bất mãn căm tức nhìn Tả Mục, một hơi cắn ngón trỏ tay trái của Tả Mục.

Tả Mục dở khóc dở cười, “Ngươi làm cái gì vậy?”

Con thú nhỏ nháy mắt biến thành người, tóc nâu, hai tròng mắt xanh thẳm trừng lên giận dữ, cánh môi màu san hô lúc này cắn lấy ngón tay nhỏ dài trắng nõn của Tả Mục, Tiểu Thực hung tợn nhìn Tả Mục: “Tên quái dị kia có cái gì đẹp, ngươi còn cho hắn nắm lấy tay ngươi! Loạn phao mị nhãn! Thủy tính dương hoa! (Lẳng lơ)”

Tả Mục nghẹn lời, thành ngữ không phải dùng như vậy.

“Tức chết ta, ngươi vậy mà để cho hắn chạm vào ngươi, một đại nam nhân khóc lóc sướt mướt, ghê tởm muốn chết____ a______” không chờ Tiểu Thực nói xong, Tả Mục ôm lấy Tiểu Thực, trực tiếp dùng miệng ngăn lại.

Thế gian có lắm người như Vương Thế Văn vậy, cùng Tiểu Thực bầu bạn gắn bó mới có thể hiếm có như vậy.

Tiểu Thực ngây ngẩn cả người, hắn khi nào thì học được chiêu thức này!? Lửa giận trong lồng ngực lập tức biến mất không còn, Tiểu Thực so với Tả Mục cao hơn nửa đầu, hắn vội vàng đem Tả Mục ấn ngã vào trên quầy, cắn mút khuôn miệng mềm mại của Tả Mục, răng lưỡi dây dưa.

Thật lâu sau, hai người thở hổn hển buông nhau ra, hai gò má Tả Mục ửng hồng, môi sưng đỏ, hai tròng mắt xanh thẳm của Tiểu Thực trở nên sâu thẳm, vành tai cũng hồng hồng.

“Ngươi chờ một chút, chuyện này không thể miễn cưỡng cho qua như vậy______” Tiểu Thực giống như đột nhiên nhớ tới cái gì, ánh mắt lại trở nên hung ác.

Tả Mục bất đắc dĩ, ai, lại nữa rồi, lại dùng miệng ngăn lại.

Lúc Tiểu Thực bị hôn đến mơ mơ màng màng nghĩ, lần sau nhất định không thể để hắn tùy tiện mà miễn cưỡng cho qua như vậy.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: địa điểm, quán mỳ Tả gia___________

Lỗ lỗ (?): ông chủ, nghe nói ngài sẽ xem bói.

Tả Mục: biết sơ lược.

Lỗ lỗ: khi nào thì ta có thể phát tài?

Tả Mục: tài mà ngài nghĩ đến là gì?

Lỗ lỗ: nhiều tiền hơn Gates.

Tả Mục: ngài có thể đổi vấn đề khác.

Lỗ lỗ: vậy ngài tính hoa đào cho ta.

Tả Mục: mọi chuyện ngài muốn đều sẽ thành.

Lỗ lỗ: vậy, vậy vạn nhất, ta nói là vạn nhất, người nọ không theo thì làm sao bây giờ?

Tả Mục: tặng người mười tám chiêu hàng nam (cua trai?), hoan nghênh lần sau lại đến.

Advertisements

One thought on “THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 6

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s