Thiên đạo

THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 5

  1. Anh linh bị bóp chết

“Vương tiên sinh, ngài có thể giải thích một chút vì sao trong nhà ngài lại có anh linh!”

Tuy là Vương Thế Văn không biết thứ này, nghe khẩu khí của Tả Mục cũng có thể đoán ra Tả Mục nói không phải thứ gì tốt, Vương Thế Văn còn trẻ đắc chí, hiện giờ lại ở địa vị cao, thái độ làm người rất tự phụ, nghe khẩu khí chất vấn của Tả Mục thì lạnh mặt nổi giận, hắn cho rằng Tả Mục làm vẻ mặt nghiêm túc như vậy chính là phô trương thanh thế.

Vương Thế Văn càng cảm thấy Tả Mục là kẻ lừa đảo, Thanh Huyền đạo trưởng cũng là cùng hội cùng thuyền.

Thanh Huyền đạo trưởng đã một đống tuổi, ăn muối còn nhiều hơn Vương Thế Văn ăn cơm, hắn vừa thấy Vương Thế Văn cái dạng này là biết trong lòng hắn nghĩ muốn gì, lúc nghe Tả Mục nói đến anh linh, Thanh Huyền đạo trưởng liền hối hận, hắn chính là một kẻ không có sức mạnh nhãn lực, vậy mà không phát hiện trong phòng có thứ này, nếu sớm thấy được, hắn căn bản sẽ không quản chuyện này. Đúng là sớm thấy được, hắn liền căn bản sẽ không quản chuyện này.

Bởi vì người tu đạo đều biết, anh linh bình thường sẽ không quấn quít lấy người không có quan hệ với nó, cái gọi là oan có đầu nợ có chủ, bị anh linh quấn lấy, đều là mắc nợ anh linh, nói cách khác, là chết chưa hết tội.

Nhưng là, Vương Thế Văn này thoạt nhìn thật sự không giống một người làm nhiều việc ác a.

Tả Mục nâng tay nhìn đồng hồ hình la bàn nói với Thanh Huyền đạo trưởng: “Giải thích cho hắn đại khái anh linh là cái gì, ta xem xét bốn phía một chút.”

Vương Thế Văn giật nhẹ cà-vạt, hắn cảm thấy tên nhóc trước mắt thật quá kiêu ngạo, diễn trò đến nghiện, đây là nhà của ta, nếu không phải kiềm chế tốt, Vương Thế Văn hiện tại đã đuổi người.

Tả Mục từ trong túi tiền lục lọi, lấy ra một đồng tiền lỗ vuông buột dây đỏ, hắn cầm dây thừng, ở trong đại sảnh đi tới đi lui, Vương Thế Văn càng cảm thấy Tả Mục như thế này cứ như là “Thần côn” lừa tiền trong phim truyền hình.

Thanh Huyền đạo trưởng quả thực tốn tâm tư bố trí, Tả Mục phát hiện trong đại sảnh tùy ý có thể thấy được dây đỏ, dưới cái bàn trong đại sảnh còn có một cái chén đựng nước, viền chén Khẩu Bắc buộc dây đỏ được thắt nút.

Hai loại này đều là phương pháp đuổi quỷ trừ tà, nhưng phương thức này chỉ có thể đối phó một số tiểu quỷ, hiển nhiên không thích hợp với oan quỷ trong phòng này.

Phía sau đại sảnh truyền đến tiếng nói chuyện của Thanh Huyền đạo trưởng: “Vương tiên sinh, anh linh sư thúc tổ ta nói là một loại sinh linh, là trẻ sơ sinh dương thọ chưa hết đã bị bóp chết, người chết như đèn tắt, chỉ có người khi còn sống có oan khuất hoặc tâm nguyện chưa hoàn thành mới có thể biến thành quỷ hồn, quỷ hồn như vậy bình thường sau khi báo thù hoàn thành tâm nguyện, là bọn họ có thể đầu thai, nhưng anh linh không như thế, nó phải đợi dương thọ hết, mới có thể đầu thai, cho nên oán khí của anh linh cực kỳ nặng, Vương tiên sinh, vợ của ngài có từng phá thai không?”

“Nhảm nhí, ta đến nay chưa lấy vợ, làm sao có tới đứa nhỏ!” Đầu khác của đại sảnh truyền đến thanh âm gắt gỏng của Vương Thế Văn.

Tả Mục dường như không nghe thấy, hắn ở trong phòng đi qua đi lại, nhưng đồng tiền buộc dây đỏ vẫn không hề có động tĩnh, thẳng đến khi Tả Mục đi đến hướng Tây Nam, đồng tiền đột nhiên bắt đầu chuyển động.

Tả Mục nâng tay xem la bàn, lộ ra thần sắc hiển nhiên, quả là như thế.

Thu hồi đồng tiền, Tả Mục xoay người nói với Thanh Huyền đang muốn mở miệng phản bác: “Thanh Huyền, không cần nhiều lời, nếu hắn không tin, vậy cũng không có biện pháp.”

Thanh Huyền nghẹn lời, biểu tình có chút do dự, hắn tuy rằng tức giận Vương Thế Văn vô lễ với sư thúc tổ Tả Mục, nhưng loại tức giận này vẫn chưa đến mức thờ ơ lạnh nhạt đối với Vương Thế Văn sắp mất đi sinh mệnh, ngay cả Tả Mục năng lực vượt xa hắn, cũng từ bỏ như vậy, Vương Thế Văn không quá ba năm sẽ bạo bệnh mà chết.

Thanh Huyền còn muốn nói cái gì đó, nhưng thấy Tả Mục lắc đầu với hắn, ý bảo hắn không cần lên tiếng.

Tả Mục ngẩng đầu, nhìn về phía Vương Thế Văn, Tả Mục mi mục thanh tú, thực dễ làm cho người ta sinh ra hảo cảm, vả lại người thoạt nhìn vô cùng có tu dưỡng, nếu lúc này thân phận của Tả Mục không phải “Thần côn”, Vương Thế Văn tuyệt đối sẽ không chán ghét một thiếu niên như vậy, Vương Thế Văn cảm thấy có chút đáng tiếc, đứa nhỏ như vậy làm cái gì không được, không nên học người đi lừa tiền.

Vương Thế Văn cảm thấy mình có nghĩa vụ nhắc nhở thiếu niên tên gọi Tả Mục này vài câu, hắn vuốt cà-vạt nghiêm túc nói: “Ta không biết hắn cho ngươi bao nhiêu tiền để ngươi diễn trò, ta sẽ không mắc mưu, ngươi còn nhỏ, ta cũng sẽ không báo cảnh sát, ngươi đi đi, về sau hảo hảo học tập, đừng đi gạt người nữa.”

Thanh Huyền trợn mắt há hốc mồm, sau một lúc lâu không nói nên lời, trong miệng tên họ Vương này, mình thành lão già lừa đảo!

Thanh Huyền đạo trưởng nếu không kiềm chế bản thân khẳng định phải nhảy dựng lên cùng người kia lý luận một phen.

Tả Mục nghe Vương Thế Văn nói như vậy, nở nụ cười, Vương Thế Văn có chút hoảng hốt, ảnh mắt thẳng ngoắc ngoắc mà nhìn Tả Mục, Tả Mục làm như không thấy.

“Vương tiên sinh, xem tuổi của anh linh, năm nay hẳn là sáu tuổi, thỉnh ngài cẩn thận hồi tưởng, sáu năm trước, ngài có phải hay không cùng người khác từng có một đứa nhỏ, thân thể mẹ của đứa bé vô cùng đặc thù, ta nghĩ ngài hẳn là sẽ không quên.” Tả Mục vừa nói, một bên hướng cửa đi tới, Vương Thế Văn nghe Tả Mục nói, như bị sét đánh, sắc mặt trở nên tái nhợt, thân thể lảo đảo, tựa hồ một trận gió là có thể thổi ngã, Tả Mục cởi dép lê, thay giày của mình, chờ Thanh Huyền đạo trưởng cũng đổi lại giày, lúc vặn nắm cửa muốn đi ra, Tả Mục lại quay đầu bổ sung một câu, “Vương tiên sinh, ngài biết không, đứa nhỏ kia là khi sinh ra bị người ta giết chết.”

Nói xong, Tả Mục cũng không quay đầu lại mà rời đi, Thanh Huyền chạy theo đuổi kịp cước bộ của Tả Mục, ngay cả cửa cũng chưa kịp đóng, nhưng nghe trong biệt thự phía sau truyền đến tiếng va chạm, rốt cuộc là cái gì ngã đụng phải, bọn họ một chút quan hệ cũng không có.

Thanh Huyền đạo trưởng do dự trong chốc lát nói: “Sư thúc tổ, đi như vậy, chỉ sợ là không tốt….” Đạo gia bối phận cấp bậc sâm nghiêm, Thanh Huyền đạo trưởng vốn không có tư cách nghi ngờ cách làm của Tả Mục, nhưng là mạng người cao hơn trời, nếu người kia cứ khăng khăng….

Tả Mục nhẹ nhàng cười, thập phần khẳng định nói: “Sẽ không đâu, hắn nhất định sẽ tìm đến ta.”

Thấy Tả Mục nắm chắc như vậy. Thanh Huyền đạo trưởng trong lòng vô cùng bội phục, mở cửa xe, hắn nhìn Tả Mục mà mắt sáng như sao, biểu tình thèm muốn.

Tả Mục chỉ cảm thấy tóc gáy trên người đều dựng đứng, Thanh Huyền đạo sĩ đã bảy tám chục tuổi, cho dù nhan sắc được bảo dưỡng tốt, cũng đầy nếp nhăn, lúc này mắt hắn sáng ngời hữu thần mà nhìn chằm chằm Tả Mục, giống như chó đói thấy hamburger, Tả Mục khóe miệng vừa kéo, thắt dây an toàn xong, mặt không chút thay đổi nói: “Lái xe.”

Thanh Huyền cười cười lấy lòng, chân nhấn bàn đạp, sang số, chuyển động tay lái, rời khỏi tiểu khu.

Thanh Huyền một bên lái xe, một bên hưng phấn nói: “Sư thúc tổ, ngài thần thông quảng đại, rốt cuộc đã nhìn thấy cái gì, nói cho đệ tử một chút.”

Tiểu Thực trong lòng cười nhạo, lão đạo này cũng quá bát quái đi.

Mới vừa nghĩ như vậy, liền nghe tiếng Tả Mục vang lên: “Một trăm.”

Tiểu Thực chỉ cảm thấy đau răng, lão đạo sửng sốt, sau đó thống khoái mà đáp ứng, một trăm đồng đổi một cái chân tướng xứng đáng.

Nhưng nghe Tả Mục tiếp tục nói: “Một câu một trăm.”

“Két__________” lão đạo trượt tay, chân run run, xe ở tại chỗ trượt một cái, Tả Mục mặt nháy mắt biến xanh, dạ dày thật vất vả mới bình phục, lại bắt đầu quặn lên.

Lão đạo cắn răng một cái: “Được, một trăm thì một trăm.”

Nhưng lại nghe Tả Mục nghiến răng nói: “Hiện tại ta đổi ý, một ngàn.”

Lão đạo khoa trương kêu lên: “Sư thúc tổ, một câu một ngàn, ngài cướp ngân hàng đi thôi!”

Tả Mục nghiến răng nghiến lợi: “Sai, là một chữ một ngàn!”

Thanh Huyền lão đạo cuối cùng cũng không từ miệng Tả Mục có được bát quái hắn muốn, thẳng đến mười giờ tối hắn đưa Tả Mục cùng Tiểu Thực đến cửa ngõ Hà Hoa, hắn cũng không biết mình đến tột cùng làm sao đắc tội sư thúc tổ, nói trở mặt là trở mặt đây?

Ba người đi vào trong quán, trời đã muốn tối khuya, Thanh Huyền cũng giống như Tiểu Thực Tả Mục, từ sáng sớm vội đến đây, vẫn chưa có ăn cơm, không giống với Tả Mục Tiểu Thực, Thanh Huyền đạo trưởng vẫn là thân xác người phàm, cần ăn cơm, hơn nữa Thanh Huyền đã lớn tuổi.

Tả Mục do dự một chút, để Thanh Huyền cùng bọn họ ăn bữa cơm rồi đi.

Thanh Huyền mừng rỡ, hắn không nhớ rõ bao lâu trước kia có nếm qua cơm sư thúc tổ làm một lần, mùi vị đó, chậc chậc chậc, mỹ vị nhân gian a.

Mở cửa ra, Thanh Huyền thấy được người giấy vẫn thay Tả Mục trông quán, sửng sốt, hắn quay đầu lại nhìn sư thúc tổ Tả Mục, sau đó chỉ vào người giấy sau một lúc lâu vẫn nói không nên lời.

Người giấy không có phản ứng với Thanh Huyền đạo trưởng, thấy được Tả Mục, cung kính hành lễ: “Chủ nhân.”

Tả Mục gật đầu: “Vất vả cho ngươi.” Nói xong hắn từ trong túi tiền lấy ra một tờ minh tệ, hai ngón tay khép lại, minh tệ trên đầu ngón tay Tả Mục lại tự nhiên bốc cháy.

“Đây là phí vất vả của ngươi.” Tả Mục ngưng thanh nói.

Người giấy lộ ra biểu tình vui sướng, “Cảm ơn chủ nhân.”

Theo minh tệ bị đốt cháy, một trận kim quang, Tả Mục giả vừa rồi lại một lần nữa biến thành tờ giấy bình thường, im lặng nằm trên mặt đất, ngón trỏ của Tả Mục chỉ vào tờ giấy, tờ giấy bùng lên ngọn lửa, hóa thành tro tàn.

Thanh Huyền trợn mắt há hốc mồm mà nhìn hết thảy, hắn véo chính mình một cái, thật thần kỳ, pháp thuật còn có thể làm đến bước này.

Tả Mục liếc mắt nhìn Thanh Huyền đạo trưởng đang hâm mộ không thôi, trực tiếp nói: “Tu vi của ngươi không đủ, làm không được.”

Tiểu Thực trên vai Tả Mục nhảy xuống, nháy mắt biến thành hình người, hắn tùy tay lôi ra một cái ghế, ngồi xuống, bắt chéo chân, hắn nhìn thấy biểu tình mất mác của Thanh Huyền đạo trưởng, khinh thường nói: “Chỉ là hồn giấy mà thôi, xem bộ dáng không có tiền đồ của ngươi kìa.”

Thanh Huyền nhìn Tiểu Thực không cho là đúng mà nội tâm rít rào, ngươi đương nhiên không thấy hiếm lạ, ngươi cái gì cũng có, ta cũng muốn có một người giấy thay mình làm việc a, Thanh Huyền tưởng tượng nếu trong nhà có một người giấy mỗi ngày thay mình quét tước phòng ở thu dọn nhà cửa, thật là tốt biết bao a.

Tiểu Thực cười nhạo, “Ngươi cho là vật kia an toàn như vậy, chính Tả Mục cũng không dám mỗi ngày dùng nó, vật kia tuy rằng có năng lực yếu, nhưng là hằng năm hấp thu dương khí sẽ trở nên dị thường cường đại, nó còn có thể phản phệ, còn quét tước phòng ở, đến lúc đó nói không chừng nó còn trở mặt đoạt nhà.”

Lão đạo cứng đờ, sắc mặt có chút xanh, “Kia, kia, kia sư thúc tổ còn……”

“Ngươi không thấy Tả Mục đốt minh tệ cho nó?” Tiểu Thực nói xong, tựa hồ nghĩ tới cái gì, trên mặt lộ ra tươi cười dào dạt đắc ý, “Huống chi, hắn còn có ta!”

Thanh Huyền hết chỗ nói rồi, tuy rằng lời này cũng đúng, nhưng mà, vì cái gì không được tự nhiên như vậy chứ.

Tiểu Thực chống cằm, vừa lòng nhìn Tả Mục tự giác mang tạp dề muốn đi nấu cơm, Tiểu Thực không di chuyển, có thể ăn uống miễn phí, nhưng Thanh Huyền không dám, hắn lập tức từ trên ghế bật dậy muốn hỗ trợ, Tả Mục lắc đầu, “Không cần ngươi, ngươi hôm nay coi như là giúp ta.”

Thanh Huyền sửng sốt, không rõ Tả Mục có ý gì.

Thanh Huyền không hiểu, Tiểu Thực cũng hiểu được, hắn nhướn mày nhìn Tả Mục, “Mở mắt?”

Tả Mục gật đầu: “Vẫn nghĩ đó chỉ là lời đồn, thật không ngờ thực sự tồn tại.” Vậy mà gặp được âm dương dung hợp thể trong truyền thuyết. “Đáng tiếc.” Đáng tiếc đã chết rồi.

Tiểu Thực liếm liếm miệng, “Cho dù đã chết, vật kia cũng là đại bổ.”

Thanh Huyền nghe ra một chút manh mối, Tiểu Thực cùng Tả Mục đang nói đến sự việc hôm nay ở biệt thự nhà họ Vương, mặt của quỷ hồn trong phòng kia thập phần đặc thù, rốt cuộc đặc thù như thế nào, Thanh Huyền không thể hiểu nổi.

Nghe Tiểu Thực nói, Tả Mục nở nụ cười, lộ ra răng nanh trắng nõn, “Tiểu Thực ngoài miệng nói như vậy, kỳ thật rất mềm lòng.”

Tiểu Thực nhất thời tạc mao: “Mềm lòng cái gì, bản điện làm sao mềm lòng, ngươi nhanh đi nấu cơm, ta đói bụng.”

“Được được được.” Tả Mục gõ mở bức tường được che dấu, nhanh nhẹn rửa đồ ăn nhặt rau chặt thịt, ánh nến sáng ngời, phòng bếp truyền đến âm thanh đinh đinh đang đang, Tiểu Thực cảm thấy tâm viên ý mãn.

Thanh Huyền rối rắm, hắn hoàn toàn nghe không hiểu hai người đang bí hiểm cái gì, Thanh Huyền lại một lần nữa cảm giác được, nơi Tả Mục cùng Tiểu Thực ở, người khác đều là không khí, căn bản không có cảm giác tồn tại, hai người kia vậy mà hoàn toàn không nhìn tới hắn một đại người sống, làm trò mắt đi mày lại trước mặt hắn, khi dễ lão đạo là một người cô đơn.

Hôm nào lão đạo cũng cây khô gặp mùa xuân một phen, tìm một bầu bạn tức chết các ngươi!

Sau khi ăn no, Tiểu Thực lôi kéo Tả Mục, nói là muốn đi ngủ, Thanh Huyền tất nhiên là không rõ, trở thành cao nhân đắc đạo, vô luận là Tả Mục hay Tiểu Thực đều không là thân xác phàm trần mắt thường có thể nhận biết, hai người bọn họ cũng không cần ngủ, làm gì mà mỗi ngày mỗi tối phải dính cùng một chỗ, lão đạo thật sự là buồn ngủ không nghĩ sẽ lái xe, hắn nguyên bản chính là người ngoài, đơn giản trực tiếp ở trong quán ngả ra đất ngủ nghỉ một đêm.

Không ngờ không quá vài ngày, Vương Thế Văn kia tìm tới cửa nói với Thanh Huyền đạo trưởng, hắn muốn gặp Tả Mục.

Advertisements

One thought on “THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 5

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s