Cha nuôi và con nuôi

CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 2

Chương 2: Hầu hạ bạn thân tao cho tốt (hạ)

“Tôi đồng ý!” Ân Triệu Lan đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt cùng An Thế Duy đồng loạt nhìn về phía cậu. Trịnh Liệt kinh ngạc, An Thế Duy nhướn mày.

“Tôi đồng ý! Chỉ cần anh giúp tôi!” Ân Triệu Lan kiên quyết nói, tựa như một con thú nhỏ bị ép đến bờ vực không còn đường thoát. Cậu nhìn thẳng vào Trịnh Liệt, trong đồng tử màu nâu giống như rực lên một ngọn lửa, cực kỳ xinh đẹp.

Trịnh Liệt vốn không có hứng thú gì với nam hài cảm giác tim mình đột nhiên đập rõ ràng từng tiếng.

Hắn không phải là kẻ trẻ người non dạ, tự biết bản thân đã động tâm. Điều này quả thực không ngờ đến!

“Được! An Thế Duy tao đã nói thì sẽ giữ lời! Chỉ cần mày hầu hạ cho người bạn thân này của tao thật tốt, tin tức của Ân gia, tao sẽ không truyền ra!” An Thế Duy nói, ngạo nghễ hất cằm.

Ân Triệu Lan cắn răng: “An Thế Duy, tôi sẽ làm được!”

“A Liệt, mày thì sao?” An Thế Duy quay đầu hỏi Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt cũng không kiêng nể gì nữa, nếu biết bản thân đã động tâm thì sẽ không nói lời trái với lương tâm, vuốt cằm nói: “Nếu đã đến nước này rồi, tao còn tiếp tục từ chối chính là đồ ngốc.” Dù sao so với ý muốn trêu đùa một phen ban đầu của An Thế Duy cũng không khác gì, lần này là lấy lợi đổi lợi, cho dù sau này thực sự nổi lên tranh cãi thì hai bên đều không có lời nào để nói.

An Thế Duy cười ha ha, đấm vai hắn: “Tao biết ngay mày chỉ giả vờ mà!”

Trịnh Liệt liếc xéo hắn, hừ một tiếng.

Sắc mặt Ân Triệu Lan lúc trắng lúc hồng, cậu hít sâu một hơi: “Khi nào thì bắt đầu?”

“Wow, gấp gáp thế!” An Thế Duy huýt sáo. Hắn tuy rằng đã đáp ứng điều kiện trao đổi, nhưng vẫn chướng mắt Ân Triệu Lan, tìm cơ hội châm biếm cậu.

Ân Triệu Lam cắn răng không nói, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.

Cuối cùng An Thế Duy cười xấu xa đưa thẻ phòng cho Trịnh Liệt, bên trên in nhãn vàng phòng đôi khách sạn Cảnh Dật rất sang trọng. Hắn còn cố ý cùng Trịnh Liệt và Ân Triệu Lan ăn một bữa cơm, trên bàn ăn không kiêng nể gì mà “chỉ bảo” Trịnh Liệt một ít chuyện cần phải chú ý khi “làm” với nam hài, sau đó dưới vẻ mặt xấu hổ, giận dữ hận không thể tông cửa xông ra của Ân Triệu Lan, ăn đến đặc biệt ngon miệng.

Trịnh Liệt mặc kệ hắn. An Thế Duy là một gã điên, càng khuyên thì hắn càng thích làm trái lại, không bằng mặc hắn tự biên tự diễn, không ai hưởng ứng hắn sẽ thấy chán mà câm miệng.

“Trong phòng tao có hàng tốt, hảo hảo hưởng thụ, bạn thân!” An Thế Duy ân cần đưa Trịnh Liệt và Ân Triệu Lan đến dưới khách sạn Cảnh Dật, ghé vào tay lái nhe răng với Trịnh Liệt, một bộ chờ xem kịch vui đáng khinh bỉ.

Ân Triệu Lan đã từng rất kiêu ngạo, hoặc là cậu không cố ý thể hiện mình đang ở trên cao không thể với tới, nhưng gia thế cùng giáo dưỡng đã khắc vào trong xương, cậu lại là một người ưu tú như vậy, rơi vào trong ánh mắt cầm thú vặn vẹo của một đám hoàn khố không đứng đắn chính là sự khinh miệt không thể tha thứ đối với cậu. Lúc Ân Triệu Lan có Ân gia làm chỗ dựa vững chắc thì rất tốt, bọn họ cũng đều biết không đắc tội nổi cậu, nhưng Ân gia sụp đổ, Ân Triệu Lan như phượng hoàng gãy cánh, ai cũng muốn đạp lên hai chân cậu, hung hăng xóa sạch kiêu ngạo trên mặt cậu.

An Thế Duy là một trong số đó, hơn nữa không phải là người duy nhất. Cho nên Ân Triệu Lan cầu tới cửa, An Thế Duy mới có thể không khách khí như vậy.

Trịnh Liệt vốn không có nhiều ác cảm với Ân Triệu Lan, nhưng nhìn thấy vẻ mặt cậu một bộ dù phải chiu nhục nhã vẫn thấy chết không sờn, trong lòng hắn vẫn có chút khó chịu.

Có ai ép buộc cậu ta phải làm đâu! Nếu đã chấp nhận rồi thì còn trưng ra cái vẻ mặt đó chp ai xem? Làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ tronh tiết?

“Có làm hay không? Không làm thì cậu có thể đi, chả có ai ức hiếp cậu ở đây.” Trịnh Liệt khó chịu nói.

Ân Triệu Lan cúi đầu, bắt đầu run rẩy cởi quần áo.

Thiếu niên mười bảy tuổi dáng người thon gầy, làn da nhẵn nhụi trắng nõn, đường cong nuột nà tuyệt đẹp. Cho dù Trịnh Liệt đã nhìn quen người đẹp cũng không thể không thừa nhận Ân Triệu Lan có một thân thể rất đáng nhìn.

“Còn quần?” Hưng trí của Trịnh Liệt dần dần được khơi mào.

Hắn vốn không có hứng thú với nam hài, nhưng Ân Triệu Lan quả thật làm cho hắn thấy hứng thú.

Ân Triệu Lam càng thêm run rẩy, đưa tay bắt đầu cởi thắt lưng nhưng nửa ngày vẫn không tháo ra.

Trịnh Liệt nhìn không được đi qua giúp một tay. Hắn cởi quần áo phụ nữ đã lão luyện, khi cởi quần áo nam hài tự nhiên cũng cực kỳ linh hoạt, rất nhanh Ân Triệu Lan đã trần trụi như cừu non phơi bày dưới mắt hắn.

Đôi chân thon dài rắn chắc, khí quan hồng nhạt tinh xảo mê người ở giữa……

Cổ họng Trịnh Liệt có chút khô nóng nuốt nước bọt, hắn đưa tay nâng cằm Ân Triệu Lan lên, một đôi mắt đỏ hồng của thiếu niên không có tiêu cự mà thụ động nhìn vào Trịnh Liệt, tinh xảo như ngọc lưu ly, tựa hồ chỉ cần chạm nhẹ một cái, cậu sẽ tan vỡ.

“……Quên đi.” Hưng trí tràn đầy của Trịnh Liệt nháy mắt mất đi không ít. Hắn buông tay ra, buồn bực cào cào tóc. Hắn phát hiện mình thật sự động tâm với Ân Triệu Lan. Nhìn thấy bộ dạng này của cậu hắn không phải muốn bỏ đá xuống giếng hung hăng khi dễ một phen, mà ngực hơi hơi co rút đau đớn, có chút không đành lòng.

“Không! Tôi có thể!” Ân Triệu Lan nghe lời này, tựa như bị kích động, cậu đột nhiên lao mạnh về phía Trịnh Liệt, Trịnh Liệt trọng tâm không vững ngã về phía sau, hai người lăn một vòng trên chiếc giường đội king-sized.

Tựa như cảm thấy dũng khí của bản thân đều dùng hết trong giây tiếp theo, tay chân Ân Triệu Lan không hề có trình tự nào bắt đầu khiêu khích Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt mặc cậu lộn xộn trong chốc lát, cảm thấy cái bộ vị thân kinh bách chiến của mình cư nhiên dễ dàng sinh ra phản ứng, không khỏi thầm than một tiếng, đảo khách thành chủ.

Thể trạng của Trịnh Liệt hai mươi bốn tuổi tự nhiên không phải thứ một thiếu niên mười bảy tuổi như Ân Triệu Lan có thể so được, hai ba cái liền đem Ân Triệu Lan áp dưới thân. Hắn có ý muốn đối xử tốt với Ân Triệu Lan, vì thế đem toàn bộ thủ đoạn đối đãi khối thân thể thiếu niên ngây ngô dưới thân. Ân Triệu Lan rất nhanh thở hồng hộc, sắc mặt ửng hồng, ánh mắt ướt át mê ly, lộ ra vẻ mặt đáng thương yếu ớt thẹn thùng khiến người ta muốn hung hăng khi dễ.

Trịnh Liệt đã muốn tận lực ôn nhu. Hắn làm đủ bước chuẩn bị, làm cho Ân Triệu Lan tiết ra trước một lần, nhớ lại “chỉ bảo” của An Thế Duy, trở mình Ân Triệu Lan đưa lưng về phía mình, từ trong ngăn kéo lấy ra dịch bôi trơn khuếch trương thật tốt cho mặt sau của Ân Triệu Lan – về phần các đạo cụ SM khác, Trịnh Liệt đều không hề liếc mắt đến.

Cả quá trình Ân Triệu Lan không rên một tiếng, mười ngón tay gắt gao nắm chặt gối đầu, cả người run rẩy, quật cường lại yếu đuối, những nếp nhăn ở nơi sắp tiếp nhận bộ vị của nam nhân kia co rút từng đợt, siết chặt đến mê người.

Cảm thấy phía sau của Ân Triệu Lan đã đủ trơn, Trịnh Liệt nhanh chóng động thân đi vào. Cảm giác tiêu hồn lập tức xông lên đầu, dù hắn là thân kinh bách chiến cũng thấy thư sướng một trận, suýt chút nữa mất mặt tước vũ khí đầu hàng.

Sau khi lấy lại bình tĩnh Trịnh Liệt rất nhanh trầm mê, vô sự tự thông tìm một góc độ thích hợp mà mạnh mẽ thúc vào…..

Lúc kết thúc Trịnh Liệt vô cùng thống khoái mà rống một tiếng áp lên người Ân Triệu Lan. Ân Triệu Lan bị gây sức ép đã muốn ngất đi, một thân xanh tím chật vật, khóe mắt còn vương nước mắt, bộ dáng cực kỳ thê thảm.

Trịnh Liệt không tự giác sờ sờ khóe mắt cậu, lần đầu tiên lương tâm trỗi dậy, chân tay vụng về bế cậu vào phòng tắm tẩy rửa.

Ân Triệu Lan nửa tỉnh nửa mê nhìn hắn một cái, giọng nói khàn khàn chấp nhất hỏi: “….Thoải mái không? Sẽ giúp tôi chứ?”

Lòng Trịnh Liệt ngổn ngang cảm xúc, đột nhiên nghĩ đến có phải hay không về sau chỉ cần có người có thể giúp đỡ Ân gia, Ân Triệu Lan đều sẽ đồng ý lên giường với đối phương?

Ý nghĩ này khiến hắn cực kỳ khó chịu.

Khi Ân Triệu Lan tỉnh táo trở lại, Trịnh Liệt nói với cậu một câu làm cho mối quan hệ hai người về sau trở nên ngổn ngang trăm mối.

Hắn nói: “Ân Triệu Lan, tôi giúp cậu.”

*********************

Trịnh Liệt nói được làm được. Hắn không chỉ làm cho An Thế Duy giúp Ân Triệu Lan, còn mua cho Ân Triệu Lan một căn biệt thự, hắn phải giúp Ân Triệu Lan tránh đi một số kẻ muốn tìm cậu gây rối.

An Thế Duy hoảng sợ, kéo Trịnh Liệt: “Huynh đệ, mày không phải nói giỡn chứ! Nhà nó đã vận rủi rồi! Coi chừng dây cả mày vào!”

Trịnh Liệt nói: “Không còn kịp rồi, tao coi trọng cậu ta!”

An Thế Duy nhất thời lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ.

Nhưng Trịnh Liệt không nói sai, Hắn hoa tâm phong lưu nhiều năm như vậy, lần đầu tiên có cảm giác động tâm, muốn thực sự theo đuổi một người, đối tốt với một người. Trịnh Liệt là một người mà nói trắng ra, tiêu tiền ăn chơi truy hoan hắn đều đã làm đến quen tay, còn thật sự theo đuổi một người thì chưa từng, nếu thực hành chỉ sợ kết quả vô cùng thê thảm, không bằng nói thẳng với Ân Triệu Lan.

Ân Triệu Lan không đồng ý cũng không cự tuyệt, thái độ tiếp nhận rất thản nhiên. Sau đêm đó phảng phất một điều gì trên người cậu đã tiêu thất.

Trịnh Liệt đã nhận thức chuyện gì thì sẽ kiên trì làm cho bằng được. Hắn quả thật đối xử tốt với Ân Triệu Lan, thu hồi hoa tâm phong lưu trước kia toàn tâm toàn ý bên cạnh cậu, đem hết khả năng giúp cho Ân gia, Ân Triệu Lan không đồng ý sẽ nhịn xuống không chạm vào cậu. Một đám hồ bằng cẩu hữu của Trịnh Liệt đều không thể tin được, An Thế Duy lại hối hận không ngừng kêu gào bản thân không nên để cho hắn và Ân Triệu Lan gặp nhau, khiến cho linh hồn nhỏ bé của hắn bị tên tiểu yêu tinh Ân Triệu Lan này câu dẫn.

Chỉ số thông minh của người đang yêu đều là âm, Trịnh Liệt không hề xấu hổ ngược lại dạt dào đắc ý, dõng dạc nói: “Tao theo đuổi vợ mình! Làm vợ Trịnh Liệt tao, tao khẳng định cho người đó những điều tốt nhất!”

Cùng Ân Triệu Lan dây dưa suốt một năm. Rốt cục Ân Triệu Lan trong một lần Trịnh Liệt đưa về biệt thự kéo hắn vào phòng, từ đó hai người bắt đầu cuộc sống tình dục bình thường. Tuy rằng Ân Triệu Lan một mực không đồng ý ở chung, nhưng cũng đủ khiến Trịnh Liệt mừng như điên, hắn đơn phương cho rằng Ân Triệu Lan bắt đầu chậm rãi chấp nhận hắn.

Mãi cho đến khi Ân Triệu Lan làm một việc, nháy mắt ném hắn từ thiên đường xuống thẳng địa ngục.

Advertisements

One thought on “CHA NUÔI VÀ CON NUÔI: CHƯƠNG 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s