Thiên đạo

THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 4

  1. Chỉ nhân (người giấy) và biệt thự

Buổi tối một ngày trước giao hẹn, giờ tý, âm khí tối thịnh.

Tả Mục ngồi trong quán, lúc này quán mỳ lại thay đổi sang một hình dáng khác, những chiếc bàn sát tường đều biến mất, chỉ chừa lại một cái ngay tại trung tâm, trên bàn đốt một ngọn nến, bày một cây bút lông cùng một chiếc đĩa chu sa (màu đỏ) nhỏ.

Tả Mục cầm kéo cắt hình đầu người trên một tờ giấy trắng, nếu lúc này trong phòng có người khác nhất định sẽ kinh ngạc phát hiện, người trên bức tranh chính là Tả Mục, tuy là được vẽ ra, nhưng cùng người thật giống nhau như đúc, quả thực hệt như ảnh chụp, Tả Mục sau khi cắt xong, cầm lấy bút lông trên bàn chấm một chút thuốc màu trong đĩa, vẽ bùa lên giấy.

Vẽ trong chốc lát, Tả Mục dừng bút, đem giấy cắt đặt trên mặt đất, cúi đầu đối diện mảnh giấy, trong miệng lẩm bẩm, chỉ thấy kim quang chợt lóe, giấy cắt đặt trên mặt đất phồng lên, chậm rãi biến thành một người giấy giống Tả Mục như đúc.

Tả Mục hướng người giấy thổi một hơi, người giấy nọ mở mắt, nhìn đến Tả Mục, xoay người chắp tay cung kính gọi: “Chủ nhân.”

Tả Mục đối người giấy gật gật đầu, bình tĩnh nói: “Biết phải làm gì chưa?”

Tả Mục giả gật đầu, sau đó nói: “Ta sẽ giúp chủ nhận quản lý tốt cửa tiệm, chờ chủ nhân trở về.”

“Tốt lắm.” Tả Mục gật đầu, hướng người giấy nói: “Ngươi trước tiên quay trở vào đi.”

“Vâng, chủ nhân.” Người giấy nói xong, kim quang chợt lóe, lại biến thành một tờ giấy, Tả Mục nhặt lên, đem nó đặt trên bàn, chờ ngày mai thời điểm hắn cùng Tiểu Thực rời đi, nơi này tất cả sẽ biến thành hình dáng ngày thường, người giấy cũng sẽ biến thành bộ dáng của mình thay thế hắn trông cửa tiệm.

Hết thảy đã được an bài sắp xếp.

Ngày thứ hai, Thanh Huyền đã sớm xuất hiện ở Tả gia quán, chỉ chốc lát sau, cửa sau mở, Tả Mục cùng Tiểu Thực đi đến, Tiểu Thực lại biến thành bộ dáng con thú nhỏ, lười biếng ghé vào trên vai Tả Mục, Tả Mục đem theo đủ đồ ăn vặt đặt trong túi Càn Khôn, bởi vì sau khi Tiểu Thực tỉnh lại sẽ ăn gì đó, chỉ mong gia đình xảy ra chuyện ma quái kia cung cấp nơi ăn chốn ở cho bọn hắn, như vậy có thể tiết kiệm xuống một khoản chi rất lớn.

Thanh Huyền đạo trưởng tự nhiên biết trên bả vai Tả Mục là Tiểu Thực, qua nhiều năm như vậy, Thanh Huyền đạo trưởng vẫn không rõ Tiểu Thực rốt cuộc là cái gì, là người hay là tiên, Thanh Huyền đạo trưởng cho tới bây giờ không cho rằng Tiểu Thực là yêu, nghĩ cũng không nghĩ tới, nếu là yêu đều có loại năng lực này như Tiểu Thực, nhân loại đã sớm bị đánh bại, Tiểu Thực Tả Mục không nói, Thanh Huyền cũng không dám hỏi, chỉ có thể trộm phỏng đoán trong lòng.

Đầu năm nay, người tu đạo nước ngoài cũng nhân cơ hội du nhập vào trong nước, trong nhà không máy tính chỉ có cái TV giống như Tả Mục Tiểu Thực như vậy quả thực là không thể tưởng tượng nổi, bởi vì không có máy tính, không hiểu Internet, Tả Mục cùng Tiểu Thực tự nhiên cũng không biết trên mạng ở một số diễn đàn mỹ thực đang thảo luận vấn đề công thụ của bọn họ.

Thanh Huyền người này, bình thường sẽ không tiêu tiền lung tung, nhưng là cũng sẽ không hà khắc chính mình, hắn nghĩ chính mình đã một đống tuổi, không biết còn sống bao nhiêu năm, cho nên Thanh Huyền hiểu chỉ mình có khả năng làm cho chính mình thoải mái, sẽ không ở phương diện cuộc sống giảm bớt chi tiêu, Thanh Huyền sau khi kiếm tiền, để khao chính mình, cũng để thuận tiện, liền mua một chiếc xe, còn là Mercedes Benz phiên bản giới hạn.

Nhưng mà đối với Tả Mục cùng Tiểu Thực loại Audi này cùng Alto đều giống đồ cổ cả, xe của Thanh Huyền hoàn toàn không thể dùng phi hành pháp khí.

Tiểu Thực lúc trước ghét bỏ xe này chạy chậm, còn làm chút cải biến nhỏ, sau đó Thanh Huyền liền phát hiện, trải qua cải tạo của Tiểu Thực, chiếc Mercedes-Benz này của hắn hoàn toàn biến thái, leo tường xuyên mặt đất lên trời xuống biển, tất cả đều không phải là đường bình thường, Thanh Huyền lại luyến tiếc bỏ tiền mua một chiếc khác, ngay tại trên xe dán một cái ẩn hình phù có thể tiến nhập bất kể trên trời dưới đất trong nước, dù sao từ sau khi Tiểu Thực cải tạo, Thanh Huyền dường như không gặp qua tình huống kẹt xe.

Thanh Huyền đạo trưởng lái xe, Tả Mục ngồi trên ghế phó lái, Tả Mục thực tự nhiên mà mang dây an toàn trên chỗ ngồi cài thật tốt, Thanh Huyền nhìn đến động tác của Tả Mục, kìm lòng không đậu cũng thắt dây an toàn, kỳ thật hắn vốn là không có thói quen này.

Tả Mục từ túi Càn Khôn lấy ra một bịch khoai phiến, từng mảnh từng mảnh đút cho Tiểu Thực, Tiểu Thực ăn thực thỏa mãn, Thanh Huyền nhịn không được nuốt nước bọt, lão nhân gia cũng thích ăn vặt a, nhưng mà Thanh Huyền không dám biểu hiện ra trước mặt Tả Mục cùng Tiểu Thực, chỉ có thể tìm cái khác dời đi lực chú ý, Thanh Huyền nghĩ nghĩ, lựa chọn một vấn đề Tả Mục đại khái sẽ cảm thấy hứng thú nói:

“Sư thúc tổ biết tập đoàn Phi Vân chứ?” Thanh Huyền một bên lái xe một bên hỏi.

Tả Mục thống khoái mà nói: “Chưa từng nghe qua.”

Thanh Huyền nhất thời nghẹn lời, đành phải đón lời nói: “Tập đoàn Phi Vân là một công ty điện tử mới nổi gần hai năm nay, quy mô ở cả nước mà nói cũng không lớn, nhưng là tiền đồ tốt lắm, gia đình gặp chuyện ma quái kia, là nhà của chủ tịch tập đoàn Phi Vân Vương Thế Văn, ta hôm trước sau khi gặp sư thúc tổ, liên hệ họ Vương kia, họ Vương nói rằng, chỉ cần chúng ta có thể giải quyết vấn đề, liền cho chúng ta thù lao bảy số.

Động tác đút Tiểu Thực của Tả Mục ngừng lại, mắt sáng rực lên một chút, Tiểu Thực vì tỏ vẻ bất mãn, ngao ô một ngụm cắn ngón tay Tả Mục, đầu ngón tay Tả Mục tê rần, tiếp tục bình tĩnh đút thức ăn cho Tiểu Thực.

Thanh Huyền đạo trưởng làm bộ không nhìn thấy, hắn nói tiếp: “Sư thúc tổ, tiền đó……”

Nói xong, hắn có chút chột dạ.

“Ba bảy.” Tả Mục chém định chặt sắt nói: “Ta bảy ngươi ba, không thương lượng.” Đối với vấn đề tiền bạc, Tả Mục chưa bao giờ thỏa hiệp.

Thanh Huyền đạo trưởng trong lòng rơi lệ, sư thúc tổ, ngươi quá độc ác.

Tựa như phát hiện oán thầm của Thanh Huyền đạo sĩ, Tả Mục có chút giống như vô ý quét mắt liếc Thanh Huyền một cái, sau đó nói: “Nếu không đồng ý, ngươi một phần cũng không lấy được.”

Thanh Huyền bật người gật đầu như giã tỏi hơn nữa nịnh nọt nói: “Sư thúc tổ, chút tiền này a, đệ tử không cần a, hiếu thuận sư thúc tổ là việc phải làm.”

“Ừ, ngươi biết là tốt rồi.” Tả Mục mặt dày gật đầu, tỏ vẻ mình một chút cũng không nhìn đến khuôn mặt khóc không ra nước mắt của Thanh Huyền.

Lúc này Tiểu Thực ngửa đầu nhìn thấy Tả Mục, dùng ánh mắt im lặng cười nhạo, tham tiền!

Tả Mục thực bình tĩnh cầm một mảnh khoai phiến, ở trước miệng Tiểu Thực xoay một vòng, nhanh chóng nhét vào trong miệng mình.

Tiểu Thực xù lông, nhảy dựng lên, muốn bắt Tả Mục, Tả Mục nhanh chóng gãi gãi bụng Tiểu Thực, sau đó lấy ra một khối khoai phiến đặt vào trong miệng Tiểu Thực, Tiểu Thực im lặng.

Tới vùng ngoại thành không người, Thanh Huyền dùng ẩn thân phù đặt ở trên cửa kính xe, xe lập tức biến mất, xe một đường phóng đi, Tiểu Thực trong lòng có chút buồn cười, nhìn không ra đến tiểu quỷ Thanh Huyền một đống tuổi còn mãnh liệt như vậy.

Sắc mặt Tả Mục có chút xanh, hắn tựa hồ, có hơi say xe.

Xe tiến vào Dương Thành, xuyên qua khu phố phồn hoa một đường theo hướng tây chạy đến ngoại thành, khi chạy đến phụ cận một tiểu khu biệt thự xa hoa, Thanh Huyền lấy ẩn thân phù xuống thả chậm tốc độ xe, đạo trưởng qua một phen đua xe đã tay, rất là cao hứng, Tả Mục cảm thấy dịch mật trong cuống họng mình, lập tức sẽ phun ra đến đây.

Hắn nhịn xuống, ở trước mặt vãn bối phải bảo trì uy nghiêm trưởng bối.

Tiểu Thực nhảy đến trên vai Tả Mục, cái đuôi vuốt sau lưng Tả Mục, Tả Mục thư thái một ít, đưa tay sờ sờ sau sống lưng Tiểu Thực, Thanh Huyền nhìn thấy được có chút đau răng, sư thúc tổ, ngươi cùng Tiểu Thực đều lớn rồi, làm thế nào còn hài hòa như vậy a!

Xe Thanh Huyền chạy đến bên ngoài một đống biệt thự ở tận cùng tiểu khu, ngừng lại.

Tả Mục nhanh chóng mở cửa xe, loạng choạng, hung hăng hít vào thở ra, sau một hồi lâu, hắn mới chế trụ được cảm giác muốn nôn mửa của mình. Diện mạo dáng người của hắn vốn tinh tế văn nhược, lúc này sắc mặt càng thêm tái nhợt, nhìn giống như một thư sinh yếu đuối, Thanh Huyền nhìn đến bộ dáng này của Tả Mục nhất thời nghẹn lại, sư thúc tổ, ngài bộ dáng như thế này, ai có thể tin tưởng ngài là thế ngoại cao nhân a!.

Thanh Huyền đi đến cửa lớn bên ngoài biệt thự kia, vừa định ấn chuông cửa, cửa lập tức liền mở, mở cửa là một người nhìn qua hơn ba mươi có vẻ thành công vận tây trang giày da, động tác của hắn thực thành thục, vành mắt đậm đen, nhưng ánh mắt lại rất sắt bén hơn nữa dẫn theo một chút cảm giác không để ai vào mắt, hắn gật đầu với Thanh Huyền, ước chừng là do bản thân ở địa vị cao đã lâu, ánh mắt đen huyền của hắn cũng không có bao nhiêu cung kính, ngược lại có chút ý tứ từ trên cao nhìn xuống, tầm mắt của hắn sau khi ngừng ở Thanh Huyền một giây ngắn ngủi, trực tiếp phóng qua Tả Mục, tựa như nhìn phía sau.

Khi hắn phát hiện phía sau Tả Mục không có người khác, tầm mắt của hắn lại quay trở lại trên người Tả Mục, có chút xem kỹ, tựa như không quá tin tưởng Tả Mục chính là cao nhân mà Thanh Huyền nhắc đến, Tả Mục bình tĩnh nhận lấy cái liếc mắt của người đàn ông, cứ như trước mắt là không khí, Tiểu Thực ghé vào trên vai Tả Mục, lười biếng lay tóc Tả Mục, vươn đầu lưỡi, liếm liếm vành tai Tả Mục, thân thể Tả Mục cứng đờ, đưa tay túm đuôi Tiểu Thực một chút, Tiểu Thực ngoan ngoãn lại.

“Mời hai vị vào”. Người đàn ông nói với Thanh Huyền cùng Tả Mục, nhưng là biểu tình cũng không có bao nhiêu tôn trọng.

Thanh Huyền có chút xấu hổ, hắn không yên mà nhìn nhìn Tả Mục, bản thân mình bị lạnh nhạt còn chưa tính, sư thúc tổ vì mình mà bị đối xử như vậy, Thanh Huyền cảm thấy trong lòng không chấp nhận nổi.

Thanh Huyền bắt đầu kiểm điểm bản thân, tuy rằng tiền 7 con số thực hấp dẫn, nhưng mà tự tôn tựa hồ càng quan trọng hơn một chút.

Tả Mục giống như không nhìn đến ánh mắt bất an của Thanh Huyền, tự nhìn tự đi vào trong.

Người đàn ông đóng cửa lại, Thanh Huyền thực tự giác mà thay dép lê, Tả Mục nhìn Thanh Huyền làm như thế nào, học theo bộ dáng Thanh Huyền mà cầm lấy một đôi dép lê khác, mang vào, sau đó tiếp tục trầm mặc.

Người đàn ông nhìn về phía Tả Mục, sau đó lại nhìn về phía Thanh Huyền, hơi nghi ngờ hỏi: “Thiên sư, vị này chính là…”

Thanh Huyền lo lắng không yên mà nhìn Tả Mục một cái, sợ Tả Mục vì thái độ nghi ngờ thất lễ của người đàn ông mà xoay người rời đi, kỳ thật Thanh Huyền lo lắng nhiều rồi, Tả Mục chưa bao giờ quay mặt lại với tiền.

Thanh Huyền quét mắt qua người đàn ông một cái, sau đó cung kính mà đứng phía sau Tả Mục, nói: “Sư thúc tổ, đây là chủ tịch tập đoàn Phi Vân mà ta đã nói, Vương Thế Văn, Vương tiên sinh.”

Lúc Thanh Huyền đối mặt với Vương Thế Văn thái độ trở nên cường thế hẳn lên, hắn đứng thẳng lưng, sờ sờ chòm râu bạc, thực sự có vài phần cảm giác tiên phong đạo cốt, “Vương tiên sinh, đây là sư thúc tổ của ta, Tả Mục.”

Vương Thế Văn giật mình một lúc, vừa rồi khi nghe Thanh Huyền đạo trưởng xưng hô, hắn liền hoài nghi lỗ tai mình có phải hay không nghe nhầm, cách giới thiệu trịnh trong lạ lùng cùng thái độ cung kính của Thanh Huyền, làm cho Vương Thế Văn không thể không dùng một loại thái độ khác đối đãi với thiếu niên trước mắt.

Thanh Huyền đạo trưởng nghe nói đã muốn hơn tám mươi, cho dù bề ngoài hắn thoạt nhìn chỉ hơn sáu mươi tuổi, thân thể vẫn cường tráng, nhưng là tóc cùng râu bạc không thể là giả, Thanh Huyền đạo trưởng gọi thiếu niên trước mắt là sư thúc tổ của mình….

“Mạo muội hỏi một câu, Tả đạo trưởng bao nhiêu tuổi?” Vương Thế Văn nhịn không được hỏi, hắn hồ nghi nhìn chằm chắm Tả Mục, trường sinh bất lão thanh xuân vĩnh trú vậy mà thật sự xuất hiện trước mắt.

“Không liên quan đến ngươi.” Tả Mục cự tuyệt trả lời vấn đề này, trên thực tế hắn cũng không nhớ rõ tuổi của mình.

Vương Thế Văn là người hoàn toàn theo thuyết vô thần, cái gọi là sự kiện thần quái trong nhà hắn căn bản không để trong lòng, hắn không để ý nhưng người hầu trong nhà lại bị dọa chạy, công ty gia đình bên kia lan truyền chuyện ma quái của nhà hắn, ai cũng không dám đến, phòng ở cũng chưa có người quét tước, sự tình càng nháo càng lớn, kết quả rơi vào tay đám người đối tác.

Thanh Huyền đạo trưởng chính là do bọn đối tác kia đề cử, Vương Thế Văn cũng biết danh khí Thanh Huyền, tuy rằng hắn vẫn cảm thấy là do mình mệt mỏi sinh ra ảo giác mà thôi, nhưng một lần hai lần trong lòng hắn cũng sinh ra hoài nghi, nhờ Thanh Huyền đến nhìn xem, thật không ngờ Thanh Huyền giả thần giả quỷ đùa nghịch một trận thế nhưng nói bất lực.

Hắn hoài nghi Thanh Huyền này là một kẻ lừa đảo, lúc đang muốn phát tác đem người này đá ra ngoài, Thanh Huyền liền đề nghị cho sư thúc tổ hắn ra tay, Thanh Huyền hơn tám mươi tuổi, sư thúc tổ của hắn nhất định là người mang điềm lành, nghĩ vậy liền nhịn, thật không ngờ Thanh Huyền dẫn một thiếu niên tuấn tú mười tám mười chín tuổi yếu đuối đến nhà hắn.

Vương Thế Văn phát giác rằng, thiếu niên này là Thanh Huyền từ trường điện ảnh nào đó mượn tới lừa gạt, bọn họ chính là kết phường lừa tiền!

Tiểu Thực trên vai Tả Mục mặt lộ vẻ trào phúng, tâm tư Vương Thế Văn hắn chỉ dùng chút thủ đoạn nhỏ liền tiếp thu rành mạch, gã đàn ông này vậy mà nghĩ bọn họ đều là kẻ lừa đảo, Tiểu Thực đem mọi suy nghĩ trong lòng của Vương Thế Văn thông qua cảm ứng tâm linh một chữ cũng không kém nói cho Tả Mục, mặt Tả Mục cũng trầm xuống.

Tả Mục quan sát Vương Thế Văn một lúc, theo tướng mạo mà nói, người đàn ông trước mắt quả thật như lời Thanh Huyền nói tích thiện rất nhiều, hơn nữa lúc còn trẻ cũng không có dấu hiệu làm ác, thiếu niên đắc chí, một đường thăng chức, không đến bốn mươi tuổi đã muốn trở thành thương nhân trẻ tuổi giàu có.

Người như vậy tự phụ cố chấp, cho dù làm sai cũng không cho rằng đó là sai lầm của mình, nói cách khác, chính là tâm trí kiên định, hơn nữa hắn làm không ít chuyện tốt, triệt tiêu một phần nghiệt trái, bị oán khí quấn thân năm sáu năm, nếu là người thường đã sớm bạo bệnh mà chết, hắn vậy mà còn sống tốt, quả nhiên là phúc thiên mệnh đại.

Đương nhiên trừ bỏ điều này, khẳng định còn có nguyên nhân khác…

Tả Mục không hề chú ý Vương Thế Văn, mà là đánh giá đống biệt thự này, càng xem sắc mặt càng trầm, sau một lát, Tả Mục nhìn Vương Thế Văn, ánh mắt sắc nhọn: “Vương tiên sinh, ngài có thể giải thích một chút, vì cái gì trong nhà ngài lại có anh linh (linh hồn trẻ sơ sinh)!”

Advertisements

One thought on “THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s