Thiên đạo

THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 3

  1. Lão đạo sĩ cầu trợ giúp

Tiểu Thực mang theo một gói bánh sầu riêng to theo đường cũ trở về, trên đường liên tiếp có chủ cửa hàng quen biết chào hỏi Tiểu Thực, Tiểu Thực tuy rằng không được tự nhiên, nhưng cũng không có nghĩa rằng hắn không có lễ phép, hắn có chút ngượng ngùng, chủ cửa hàng ở ngõ Hà Hoa nhìn nhau cười, đứa nhỏ này thế mà lại thẹn thùng.

Đa phần chủ cửa hàng ở ngõ Hà Hoa tuổi đều khá lớn, Tiểu Thực cùng Tả Mục ở trong mắt bọn họ, giống như hai người con trai.

Những chủ cửa hàng này có phần thích Tiểu Thực hơn Tả Mục, bởi vì Tiểu Thực thỉnh thoảng ghé thăm sinh ý của bọn họ, mỗi lần đều mua rất nhiều đồ vật này nọ, ăn uống đặc biệt tốt.

Cùng là buôn bán thức ăn, mọi người xem như là đối thủ cạnh tranh, vị đối thủ Tiểu Thực này ở quán của họ ăn được hương vị ngọt ngào, so với việc họ được người khác khen càng làm cho bọn họ hài lòng.

Tiểu Thực mới vừa bước vào quán còn chưa kịp ngồi xuống, liền phát hiện trong phòng có hơi thở của người thứ ba.

“Đi ra!” Tiểu Thực nhanh chóng ngưng tụ một quả cầu lửa trên tay, cầu lửa hướng về phía trần nhà hướng Tây Nam mà phóng đi.

“Ai u, Tiểu Thực, lão đạo đã lớn tuổi, ngài xuống tay kiềm chế một chút a!” Chỉ thấy trần nhà xuất hiện một cái động lớn, một cái phất trần màu trắng đem cầu lửa dập tắt, từ trong động lộ ra một đôi giày màu đen. Ngay sau đó, một lão đạo sĩ râu bạc trắng nhảy ra, đợi sau khi lão đạo râu bạc bình an đáp xuống đất, cái động trên trần nhà nháy mắt biến mất, trần nhà không nhìn thấy một kẽ nứt.

Sau khi lão đạo đáp xuống đất, đau lòng mà nhìn một góc đạo bào của mình bị thiêu hủy: “Đây là áo choàng mới của ta a!”

“Thì ra là tiểu quỷ ngươi! Lần sau xuất hiện nhớ đổi cái choàng cũ đi!”. Tiểu Thực nhận ra người vừa tới, trên mặt không có một tia áy náy, ngược lại có chút vui sướng khi người gặp họa.

Lão đạo dậm chân, chỉ vào khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của Tiểu Thực, sau một lúc lâu tức giận đến không nói nên lời.

Nếu thường xuyên chú ý một ít sự kiện thần quái hoặc là tin tức đạo gia, nhất định sẽ nhận ra đạo trưởng râu bạc đi ra từ trong động này chính là Thanh Huyền đạo trưởng đang bị truyền thông internet đương thời đưa ra tranh luận.

Nghe nói người này ngoài bắt quỷ trừ tà xem tướng xem phong thủy còn có thuật xuyên tường, có phóng viên truyền thông, đem thuật xuyên tường của Thanh Huyền đạo trưởng xưng là trò ảo thuật thủ pháp cao minh, gọi hắn là bọn bịp bơm giang hồ, nhưng cũng có một ít người cảm thấy Thanh Huyền đạo trường thật sự có bản lĩnh, bởi vì những thương nhân đến mời Thanh Huyền đạo trưởng, một ít chuyện cũ không muốn bị người khác biết của bọn họ đều bị Thanh Huyền bấm tay tính toán rành mạch nói ra, bọn họ đối với Thanh Huyền đạo trưởng bội phục đến dập đầu sát đất, dưới sự thổi phồng như vậy, Thanh Huyền đạo trưởng được xưng là “Hà Hoa đệ nhất thiên sư”.

Vô luận là Thanh Huyền đạo trưởng xuất hiện bất ngờ hay là Tiểu Thực liên tục cãi nhau với Thanh Huyền đạo trưởng, đều không ảnh hưởng lực chú ý của Tả Mục, hắn làm xong sổ sách một lượt, tính toán tốt một vòng các khoản buôn bán, lúc này có là thiên lôi cũng vô pháp quấy rầy đến Tả Mục.

Chờ Tả Mục tính xong một bút sổ sách cuối cùng, thở phào nhẹ nhõm, cười tủm tỉm mà ngẩng đầu, nói với Tiểu Thực: “Đã về rồi!”

Tiểu Thực nhìn tươi cười của Tả Mục, vừa rồi còn cảm thấy bị Tả Mục bỏ qua, một chút tâm tình rầu rĩ không vui chợt biến hảo, bắt đầu ăn gói bánh sầu riêng to.

Tiểu Thực ăn đến miệng đầy mẩu vụn, hương vị thập phần ngọt ngào, Thanh Huyền đạo trưởng thèm ăn nuốt nước bọt, tuy vậy hắn cũng không quên mục đích đến đây, hắn lấy lòng mà cọ đền trước mặt Tả Mục, râu dài lay động, “Sư thúc tổ ——”

Đây là nguyên nhân Tả Mục không chủ động phản ứng với Thanh Huyền, đạo gia rất coi trọng bối phận, bối phận của hắn so với Thanh Huyền lớn hơn nhiều, chính là sư phụ của sư phụ Thanh Huyền, từ dưới nền đất bật dậy, nhìn thấy hắn cũng phải cung kính gọi một tiếng “Sư thúc tổ”, bối phận của Tả Mục thực sự là rất lớn, cho nên các đệ tử thường gọi “Sư thúc tổ”.

Một tiếng sư thúc tổ này Thanh Huyền gọi được chính là không có chút nào không tình nguyện, người khác không biết, hắn thực là nhớ rõ rành mạch, hắn thời niên thiếu gặp qua Tả Mục cùng Tiểu Thực, thời điểm đó hắn vẫn là một tiểu đạo đồng, Tả Mục cùng Tiểu Thực vẫn là hình dạng này, qua vài thập niên, hắn đã muốn biến thành một ông lão, bề ngoài của Tả Mục và Tiểu Thực vẫn như cũ không có gì biến hóa.

Hắn nhớ rõ vị sư phụ đã muốn tọa hóa của mình đã nói, Tả Mục là hậu nhân của Tả Từ cuối thời Đông Hán, Tả Mục bao nhiêu tuổi, sống bao nhiêu năm, đó là một câu đố chưa có lời giải, Thanh Huyền đạo sĩ chính là từ chỗ ở của Tả Mục nhìn thấy lò nung thời Tống chân chân chính chính, không phải một cái, mà là một đống!

Nhớ đến điều này, thái độ của Thanh Huyền đạo sĩ đối với Tả Mục càng thêm cung kính.

“Ngươi gặp phải chuyện phiền toái?” Tả Mục phát hiện trong mắt Thanh Huyền có chút phiền não, muốn nói lại thôi, Thanh Huyền không nói, hắn liền trực tiếp hỏi, bởi vì Thanh Huyền sẽ không vô duyên vô cớ tìm đến mình, Tả Mục thay Thanh Huyền tính qua, Thanh Huyền tuy rằng không thể trở thành thiên tiên, độ kiếp thăng lên tiên giới, nhưng là tu địa tiên sẽ không có vấn đề gì, người hiện đại càng ngày càng mạnh mẽ, hơn nữa đạo gia điêu linh (suy tàn), rất nhiều công pháp bí tịch phương pháp rèn luyện pháp khí cách điều chế đan dược đều thất lạc không rõ, trừ bỏ mình cùng Tiểu Thực, tu vi của Thanh Huyền coi như là đứng đầu cả nước, lấy bản lĩnh của hắn, xem tướng phong thủy, vẫn là dư dả, như thế nào còn có thể lộ ra biểu tình phiền não như vậy.

Khuôn mặt già nua của Thanh Huyền đỏ lên, do dư nói: “Sư thúc tổ, đệ tử gần đây quả thực gặp phải một chuyện phiền lòng.”

Hắn vuốt râu, sầu mi khổ kiếm nhớ lại sự việc phát sinh không lâu ——

Bản chất của truyền thông tự nhiên sẽ khinh thường những người như Thanh Huyền là bọn bịp bơm giang hồ thông đồng làm bậy, nhưng là Thanh Huyền đối với thương nhân buôn bán lại có chút nổi tiếng, hắn hỗ trợ những kẻ có tiền này xem phong thủy trạch mộ ngẫu nhiên bắt tiểu quỷ, mỗi tháng đều có một khoản thu vào kha khá, tiền này một phần dùng để nuôi sống những tiểu đạo sĩ bị cha mẹ vứt bỏ trong đạo quan, một phần còn lại để mua một ít linh thạch, dùng tăng tu vi bản thân.

Nguyên nhân trọng yếu hơn, hắn làm được đều là chuyện tốt, là tích đức làm việc thiện, có thể trợ hắn sớm ngày tu thành chính quả, này cũng là lúc trước Tả Mục giúp Thanh Huyền đạo trưởng chỉ ra con đường tu hành.

Thanh danh Thanh Huyền ngày càng vang, người tìm hắn ngày một nhiều, hắn tích đức làm thiện bận rộn, kỳ tu thành chính quả lại đến càng gần, Thanh Huyền không thiếu sư huynh đệ, nhưng là trong bọn họ, Tả Mục chỉ chỉ điểm một mình Thanh Huyền, chính là Thanh Huyền một lòng thiện lương hơn nữa tâm chính trực, sẽ không bị phồn hoa lung lạc.

Trước kia Thanh Huyền đạo trưởng có thể gặp được một ít trở ngại cần Tả Mục ra tay trợ giúp, mấy năm nay tu hành tăng lên, Thanh Huyền đạo trưởng mới ít gặp phiền toái mà chính mình không thể giải quyết.

Nói rằng ít, nhưng không phải không có, gần đây Thanh Huyền đạo trưởng liền gặp một chuyện.

Khách hàng trước kia của Thanh Huyền gọi điện thoại cho Thanh Huyền thỉnh hắn đi giúp trừ tà cho một bằng hữu, nói rằng bằng hữu của hắn trong nhà có thứ gì đó không sạch sẽ, Thanh Huyền đạo trưởng cùng khách hàng này quan hệ không tồi, nếu là bằng hữu cũng liền hỗ trợ, thật không ngờ quỷ oán khí quá nặng, chính mình không những không thành công đem nữ quỷ quấy phá bắt lại, ngược lại bị pháp lực phản phệ, thiếu chút nữa đi đời nhà ma.

Mặc dù có chút dọa người, Thanh Huyền đạo trưởng không thể không nói cho hộ gia đình kia tình hình thực tế, chính mình đạo hạnh không đủ, quỷ kia quá lợi hại, mình không phải là đối thủ.

Nam chủ nhân gia đình này là một doanh nhân trẻ tuổi, công ty của anh ta hàng năm quyên góp cho trường tiểu học Hy Vọng rất nhiều rất nhiều tiền, nhưng mà hộ gia đình này cũng không tin quỷ thần, đối với hành vi của Thanh Huyền cũng là coi thường, nếu không phải hắn cùng với khách hàng kia của Thanh Huyền quan hệ tốt, đại khái sẽ trực tiếp đem Thanh Huyền đuổi khỏi cửa, Thanh Huyền đạo trưởng tuy rằng bị đối phương cười nhạo một chút, vẫn là cực kỳ tốt tâm mà giúp người nhà này thu xếp chạy tới tìm Tả Mục hỗ trợ, dù sao nếu người này vì quỷ hồn mà chết, trên đời này lại nhiều thêm một cái oan hồn.

Thanh Huyền đạo sĩ đơn giản mà nói xong quá trình xảy ra sự việc, nhưng thấy Tả Mục có chút đăm chiêu, ngay cả Tiểu Thực cũng ngừng ăn, bắt đầu suy xét chuyện này, vừa thấy tình cảnh như vậy, Thanh Huyền đạo trưởng chỉ biết rằng có hy vọng, nói không chừng có thể thỉnh sư thúc tổ ra tay giải quyết chuyện này, Thanh Huyền đạo trưởng vẫn tin tưởng, thế gian này không có việc gì Tả Mục không giải quyết được.

Sau một lúc lâu, Tả Mục nói với Thanh Huyền đạo trưởng: “Ngươi bị thương làm sao, ta xem xem.”

Thanh Huyền đạo trưởng nhìn sang Tiểu Thực, lại ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tả Mục, có chút ngượng ngùng, bằng này tuổi, phải cởi quần áo trước mặt người khác, nhưng dù nghĩ như vậy, Thanh Huyền vẫn là thành thật mà cởi bỏ áo, lộ ra nửa bả vai, ánh mắt Tả Mục lóe lên vẻ ngạc nhiên, Tiểu Thực cũng tiến qua.

Chỉ thấy cả bả vai của Thanh Huyền đạo trưởng đều bị cháy sém, mặt trên tụ lại oán khí màu đen.

Tả Mục nhìn Tiểu Thực, Tiểu Thực hiểu ý, hướng về oán khí hút một cái, chỉ thấy một làn khói đen từ trên vai Thanh Huyền đạo trưởng kéo xuống, Thanh Huyền chỉ cảm thấy da cùng huyết nhục cùng nhau bị xé rách, cả bả vai đau đớn bỏng rát, thiêu đốt đến tim như thắt lại, từng hạt mồ hôi lớn đọng lại trên trán.

Chỉ trong chốc lát, màu đen trên bả vai đã rút đi, lộ ra màu da lúc đầu, sau khi mảnh màu đen cuối cùng biến mất, Tiểu Thực khép miệng lại.

Thanh Huyền kinh ngạc đến không nói nên lời, nếu không phải bả vai vẫn ẩn ẩn đau như cũ, nhắc nhở rằng hắn từng bị thương, hắn quả thực nghĩ hết thảy vừa rồi đều là tưởng tượng của mình, hắn hoạt động bả vai một chút, lúc này cảm giác đau nhức quả nhiên biến mất, Thanh Huyền bấy giờ đối Tiểu Thực cung kính hành lễ cảm tạ.

Tiểu Thực rất không chịu nổi cảm kích của người khác, không được tự nhiên quay mặt đi.

Tả Mục từ trong túi tiền lấy ra một bình sứ màu lam, đổ ra một viên thuốc, đưa cho Thanh Huyền đạo trưởng: “Ăn nó, tầm hai ngày sẽ khỏi hẳn.”

Thanh Huyền đạo trưởng cũng không chối từ, ngay tức khắc ăn vào, sau đó lại đối Tả Mục tỏ vẻ cảm tạ.

Tả Mục nghĩ nghĩ, nói với Thanh Huyền: “Ngày kia ngươi hãy quay lại, trong mấy ngày này ta sẽ chuẩn bị, theo ngươi đến địa phương kia nhìn xem.”

Ác quỷ có thể gây nên thương tích nghiêm trọng như thế cho Thanh Huyền, không thể xem thường, nếu ở nhân gian làm xằng làm bậy, không biết sẽ gây hại cho bao nhiêu mạng người, hắn phải nhanh chân đến xem.

Thanh Huyền vừa nghe, mừng rỡ, hắn vội vàng đi thuyết minh tình huống cho gia đình kia, cũng không quấy rầy Tả Mục, sau khi hành lễ, liền nhanh chóng rời đi.

Đợi Thanh Huyền rời khỏi, Tả Mục nhìn Tiểu Thực hỏi: “Vừa rồi ngươi có cảm giác gì?”

“Âm khí và oán khí quấn lấy nhau, hẳn là một nữ quỷ.” Tiểu Thực nghĩ nghĩ, khóe miệng lộ ra một tia khinh thường, “Người có thể làm cho nữ quỷ lợi hại như vậy quấn thân, làm sao có thể là người tốt.”

Tả Mục cảm thấy không nên một gậy tre đánh chết một đám người (?), vì thế hắn nói: “Ngày kia chúng ta sẽ biết được tình huống.”

Là ác quỷ hay oan quỷ, đến lúc đó gặp mặt sẽ hiểu.

Advertisements

One thought on “THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s