Thiên đạo

THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 2

Động vật giống chó rất dễ vuốt lông

Ngày hôm đó, bầu trời ngàn dặm không mây, sinh ý của quán mì Tả gia vẫn như cũ vô cùng tốt.

Tả mục vội vội vàng vàng trong ngoài trông quán, làm mì nấu canh tiếp đón khách nhân, đều là công việc của hắn, Tiểu Thực lười biếng ghế vào trên quầy, ngay cả khách nhân tính tiền cũng lười liếc nhìn một cái.

Nếu là phục vụ viên bình thường, không coi ai ra gì như vậy, khách hàng đã sớm nổi giận, cố tình vẻ ngoài Tiểu Thực tinh xảo, dù cho bộ dáng lạnh lẽo cũng làm cho người ta một loại cảm giác tao nhã, rất nhiều nữ sinh đều nắm chắc di động quay chụp, Tiểu Thực đã sớm quen với ánh mắt nhìn chăm chú của người khác, căn bản không thèm để ý, chỉ cần bọn họ không quấy nhiễu giấc ngủ của mình là được.

Đói quá.

Tính tình Tiểu Thực khi đói bụng là cực kỳ cổ quái, hắn không tìm người khác gây phiền toái là Tả Mục đã rất vui mừng rồi, thật không ngờ lần này thế nhưng lại có người chủ động tìm Tiểu Thực quấy rối.

Quán mì Tả gia rất có quy củ, tiểu lão bản kiêm đầu bếp tính tình tốt thái độ tốt không nói, chính là phục vụ viên xinh đẹp tà khí kia làm cho người ta không nói được lời nào, ngươi nói gì đó một chút, hắn liền hất mặt mặc kệ, để lại tiểu lão bản vụng về cúi đầu khom lưng xin lỗi, trên diễn đàn cũng không thiếu hốc cây (*), nhưng là những hốc cây này giống như là một viên đá rơi trên mặt hồ, gây nên mấy gợn sóng liền chìm xuống.

(*) hốc cây: lấy từ câu chuyện có người thợ cắt tóc phát hiện nhà vua có đôi tai lừa, ông không thể nói bí mật này với người khác nên đành kiếm một hốc cây để nói cho đỡ khó chịu

Tả Mục đỡ trán, Tiểu Thực đến trông quán chính là một cái tai họa, mỗi lần hắn đến, đều có thể cùng khách ầm ĩ lên, hắn vừa mới chợp mắt một chút, Tiểu Thực liền đối với khách trừng mắt nhướn mày.

Xét cho cùng là khuôn mặt của Tiểu Thực gây nên chuyện.

Lần này cùng Tiểu Thực phát sinh tranh chấp là một đôi tình lữ, con người đều có lòng yêu thích cái đẹp, nữ sinh kia nhìn Tiểu Thực nhiều lần, nam sinh sẽ không vui, cùng bạn gái làm ầm ĩ, bắt đầu tìm Tiểu Thực tra hỏi, nam sinh vẫn cứ blablabla mà nói, nữ sinh vẫn cứ lôi kéo nam sinh, nhưng là kéo không được, Tiểu Thực thực thành thật, chẳng nói câu nào.

Tiểu Thực hiền lành như vậy chính là không bình thường.

Chuyện xảy ra kế tiếp khiến mọi người không thể tưởng tượng nổi, nhưng Tả Mục xem ra là hợp lý nhất, Tiểu Thực vung bàn tính hạt châu của Tả Mục hướng đầu nam sinh kia đập lên trên một cái, phun ra một chữ: “Ồn ào”.

Khách hàng vây xem chung quanh ồ lên, đã sớm nghe nói phục vụ viên của quán mì Tả gia tính tình kém, thật không ngờ thế nhưng trực tiếp ra tay đánh người.

Tả Mục đau lòng, đã sớm nói với người này, trên quầy nhiều đồ vật này nọ như vậy, tùy tiện lấy cây bút lấy quyển vở đều được, đừng lấy bàn tính mà đập a, đây là cái thứ năm trong tháng rồi!

Trừ tiền công, nhất định phải trừ tiền công!

Nhưng mà trước đó, Tả Mục phải thu thập cục diện rối rắm mà Tiểu Thực gây ra đã, đánh người, đây là không đúng, ảnh hưởng rất xấu.

Tả Mục cố nén thịt đau, trưng ra một khuôn mặt tươi cười, Tả Mục người này, hắn nếu muốn cười, ngươi tuyệt đối nhìn không ra sơ hở.

“Thực xin lỗi, quán chúng tôi tiếp đãi không chu toàn, tiền ăn lần này không tính, tôi thay mặt nhân viên xin lỗi hai vị.”

Tả Mục cười hối lỗi, hắn vốn bộ dạng văn nhược tinh tế, không liên quan tới dáng người, cho dù hắn so với nam sinh huyên náo kia cao hơn một cái đầu, nhưng chỉ cho người ta một loại cảm giác yếu đuối, cùng với nam nhân ôn nhu thâm tình trong tiểu thuyết ngôn tình giống nhau như đúc.

Thật sự là làm cho người ta đau lòng muốn chết.

Lúc này nữ sinh kia liền đỏ mặt, đối với Tả Mục ngượng ngùng áy náy gật đầu, muốn kéo bạn trai mình rời đi, Tả Mục nghĩ, khuôn mặt mình, đi tới đâu cũng nổi tiếng, chính là lúc này đây có người cố tình không thỏa hiệp.

“MD, thảo nê mã, làm trò trước mặt lão tử, còn dám câu dẫn bạn gái lão tử!”

Nam sinh kia mắng liền hai câu kinh điển, trực tiếp đem Tả Mục mắng ngốc lăng.

Nam sinh nhìn thấy Tả Mục tay gầy chân gầy, cảm thấy Tả Mục tướng mạo nhu hòa chắc lá gan cũng nhỏ, tự nhiên sẽ không dám cùng mình so đo, trong lòng hắn một biển dấm chua, đã nghĩ sẽ đi tìm việc làm, hiện tại nhìn Tả Mục so với Tiểu Thực lại càng không thuận mắt.

Cười thành như vậy, chính là ngang nhiên câu dẫn bạn gái lão tử, ngươi cho lão tử là chết rồi đúng không!

Hoảng hốt một lúc, Tả Mục cười đến càng sáng lạn: “Ngài có thể lặp lại lần nữa không?”

Nam sinh bị tươi cười của Tả Mục cười đến trong lòng nhũn cả ra, nhưng là tưởng tượng Tả Mục bộ dáng tiểu bạch kiểm như thế này, liền lớn tiếng nói: “Tiểu bạch kiểm, nói cho ngươi biết, ta là ông nội ngươi!”

”Phốc___” Tiểu Thực nhịn không được bật cười, hắn thật đúng là can đảm a!

Hắn hiện tại nhìn nam sinh tự tìm ngược này khá thuận mắt, hắn rất buồn cười.

Một màn khiến người ta không tưởng tượng được xảy ra, tiểu lão bản kiêm đầu bếp thoạt nhìn yếu đuối bước lên tay không bắt lấy bả vai nam sinh, xoay tròn 180 độ, một tay giữ lấy bả vai nam sinh, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, hướng mông của nam sinh đá một cái, trực tiếp đem nam sinh đạp ra ngoài quán.

Trong lúc đó chỉ có thể nghe được tiếng kêu thê lương cao vút của nam sinh, nhìn nam sinh khá vạm vỡ cùng tiểu lão bản trong tay không có lực chống đỡ, mọi người vây xem thiếu chút nữa đem cằm rơi trên mặt đất.

Hóa ra, Tả tiểu lão bản vẫn là tự mình luyện tập!

“Tiểu tử, ngươi cứ chờ đó, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Này thuộc loại trình tự mà tất cả nhân vật phản diện du côn lưu manh sau khi bị nhân vật chính nghĩa giáo huấn phải trải qua, hung ác nói.

Nam sinh bỏ chạy, vậy mà ngay cả bạn gái cũng bỏ lại, lúc đầu rõ ràng là phía bọn họ so ra có lí lẽ hơn, nhưng là sau khi tiểu lão bản nhận lỗi, thái độ không thỏa hiệp không buông tha của bạn trai mình thật sự là làm cho người ta khó có thể chịu được, càng làm cho nữ sinh xấu hổ là, bạn trai nhà mình thế nhưng bị người ta không tốn chút sức lực đã đánh bay ra ngoài.

Nữ sinh khom người qua loa nói với Tả Mục một câu xin lỗi, che mặt, lao ra khỏi quán.

Một màn lật ngược tình thế này phát sinh quá nhanh, mọi người còn chưa kịp từ trong túi lấy di động ra, liền kết thúc, mọi người rất là hối hận a.

Một màn vừa rồi của Tả tiểu lão bản quả thực rất tàn nhẫn, rất tà ác, rất phấn chấn lòng người, giống hệt đóng phim.

Tả Mục giải quyết xong xuôi kẻ gây chuyện, xoay người mỉm cười, nói với thực khách còn ngồi trên ghế chưa ăn xong mì: “Thật có lỗi, mọi người bị hoảng sợ rồi, mì ngày hôm nay đều được giảm giá.”

Vì thế mọi người đều cực kỳ vui mừng, tiết mục xen giữa đó cứ như vậy đi vào quá khứ.

Ngày đó diễn đàn nổ tung nồi, căn cứ một màn này, mọi người đối với ấn tượng về Tả tiểu lão bản thay đổi 180 độ, tuyệt đại bộ phận võng dân (mọi người trên mạng) đều nhận thức cùng quan điểm, đó là một quỷ súc công thích phẫn trư ăn lão hổ!

Thật vất vả đợi đến sáu giờ đóng cửa, Tả Mục chờ sau khi khách rời đi hết, đóng cửa, bắt đầu kết toán các khoản buôn bán, đây là niềm yêu thích thứ hai của Tả Mục ngoài nấu nướng, đếm tiền, sinh ý của quán mì Tả gia cực kỳ thịnh vượng, nhưng là tiền thuê của ngõ Hà Hoa cũng không nhỏ, hơn mười mét vuông mặt tiền cửa hàng, cộng với nguyên liệu nấu ăn một năm, phải hơn mười vạn nhân dân tệ, Tả Mục cảm thấy, nếu kiếm không đủ gấp mười lần, mình sẽ lỗ vốn, ai, cuộc đời này, sống qua ngày thật gian nan a.

Tiểu Thực nhìn Tả Mục vui vẻ đếm tiền, hai tròng mắt đều tỏa sáng, bàn tính hạt châu đánh đinh đang, có chút khinh thường, bộ dạng hắn cực kỳ giống hỗn huyết (con lai), cho dù là trợn trắng mắt đều làm cho người ta có một loại cảm giác đặc biệt tao nhã, “Tham tiền!”

Tả Mục ngẩng đầu, cũng không phủ nhận quan điểm của Tiểu Thực, hắn nghiêm trang nói: “Ta nếu không tham tiền, làm sao nuôi được ngươi?”

Tả Mục miên man nghĩ, đây là sống hữu gia hữu khẩu (*) a!

(*) Hữu gia hữu khẩu : nôm na là có gia đình để lo toan, có miệng ăn cần phải suy tính.

Tiểu Thực nghẹn lời, mặt có chút đỏ, từ khi bắt đầu có ký ức quả thật là Tả Mục vẫn nuôi hắn, nhưng bị Tả Mục nói thẳng ra như vậy, Tiểu Thực không vui, tôn nghiêm thần thú không thể xâm phạm, hắn cáu kỉnh nói sang chuyện khác: “Ngươi mau đi làm cơm, đói chết ta!”

Tả Mục tay phải không ngừng gảy bàn tính, tay trái từ trên ngăn tủ lấy ra năm mươi đồng, đặt trên quầy, “Đói bụng, trước tiên ra ngoài mua chút đồ, đối diện đường cửa hàng thứ năm bên trái bánh sầu riêng không tồi, buổi tối làm cá chua ngọt cho ngươi.”

Tiểu Thực hừ một tiếng, không cử động, nghĩ thầm đừng hòng lấy chút đồ vật này nọ lấy lòng ta.

Nhưng mà nghĩ đến bánh sầu riêng, nước miếng bắt đầu chảy ra, tháng trước, Tả Mục hình như đã từng mua cho hắn, hương vị rất thơm, vì thế nước miếng chảy ra ngày càng nhiều, Tiểu Thực xoa xoa bụng lép kẹp, đây là Tả Mục mua cho mình, vừa nghĩ như vậy, Tiểu Thực nháy mắt liền trở nên nghe lời, hắn rất nhanh cầm lấy tiền trên quầy, sau đó lao ra khỏi cửa, đi mua bánh sầu riêng.

Tả Mục nhìn Tiểu Thực vui vẻ ra khỏi cửa, ngón tay gảy bàn tính dừng một chút, khóe miệng lộ ra một tia cười yếu ớt, cho nên nói, động vật họ chó rất dễ vuốt lông.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: quán mỳ Tả gia cùng ngõ Hà Hoa đều có nguyên bản, tất cả quái vật xuất hiện trong văn cùng xuất phát từ <Sơn Hải Kinh>, chú ngữ cùng phương thức trừ yêu đều xuất phát từ đạo gia, không phải sáng tạo của tác giả.

Advertisements

3 thoughts on “THIÊN ĐẠO: CHƯƠNG 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s