Thiên đạo

THIÊN ĐẠO. ĐỆ NHẤT THOẠI – CHƯƠNG 1

ĐỆ NHẤT THOẠI: Sự trả thù của Văn Xa yêu phi

☆ Quán mì Tả gia và đêm mưa

Thành phố J có một ngõ nhỏ rất nổi tiếng, gọi là ngõ Hà Hoa, tấm bia đá ở cửa ngõ được dựng lên vào năm Càn Long, suốt mấy trăm năm ngõ Hà Hoa nhiều lần thay đổi, hiện giờ đã muốn trở thành dấu hiệu quan trọng của thành phố J.

Bản thân ngõ Hà Hoa là nơi tập hợp mỹ thực du ngoạn đặc sắc của cả khu phố đa văn hóa, vả lại vị trí địa lý cực kỳ tốt, phía trước thông với phố thương nghiệp, phía sau là điểm du lịch nổi tiếng của thành phố J, lưu lượng khách nơi này mỗi ngày đều phi thường lớn, người người tấp nập rất náo nhiệt.

Hai năm trước ngõ Hà Hoa mở một quán mỳ, mặt tiền của quán không lớn, trang hoàng cũng đơn giản, cái bàn chỉ là loại bàn bát tiên (bàn vuông) bình thường nhất, khai trương không bao lâu lại náo nhiệt dị thường, sáng sớm mười giờ mở hàng, chín giờ hơn đã có người chờ ở cửa, đến lúc bán thì đã xếp thành một hàng dài, có người đem ảnh chụp quán mì Tả gia post lên trên diễn đàn, bài thảo luận ước chừng hơn một trăm post, phần lớn người post bài đều là phụ nữ, thảo luận về món ăn chiếm một phần ba, hai phần ba còn lại chính là nói về đầu bếp tiểu lão bản và phục vụ viên xấu tính luôn bỏ bê công việc của quán mì Tả gia.

Có người làm việc tốt đem ảnh rõ ràng là chụp lén của hai người post lên mạng, một mảnh âm thanh kinh diễm ——

“Hình này không phải P* sao? Nếu thật sự không phải thì không làm ngôi sao thật uổng phí.” Đây là số ít võng hữu (bạn trên mạng) thuộc phái lý trí.

*photoshop

“Đều là loại đẹp trai a, hai người ai trên ai dưới vậy!?” Đây là đông đảo võng hữu hủ nữ.

“Nhân thê thụ và ngạo kiều công, ta cá một cây hoàng qua (dưa leo), tiểu lão bản là thụ!”

“Ta cá một xe dưa leo, vẻ mặt của phục vụ kia là dạng tiểu thụ, khẳng định là bị áp!”

Không lâu trước đây, một chuyên mục mỹ thực của đài truyền hình địa phương đặc biệt vì quán mỳ Tả gia làm một phỏng vấn độc quyền, ngày phát sóng tiết mục (chương trình) bùng nổ tỉ suất người xem, đạt tới mức cao nhất kể từ khi chương trình được phát sóng tới nay, độ nổi tiếng cực cao, khiến đài truyền hình không thể không đáp ứng yêu cầu của quảng đại quần chúng, phát lại một lần nữa.

Một người là mỹ nam tử cổ điển ôn nhuận như nước, một người là quý công tử hỗn huyết (con lai) tà mị tận xương, thật chảy nước miếng, thật tuyệt vời, thật khiến cho người ta dâng lên tưởng tượng không dứt!

Sau khi chương trình này được phát sóng, bài post đã chìm xuống trong diễn đàn lại bị kéo lên, lầu càng xây càng cao*……..

*ý chỉ comt càng ngày càng nhiều

Đã quên nói, đầu bếp kiêm phục vụ trẻ tuổi tiểu lão bản gọi là Tả Mục, phục vụ viên xấu tính “ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới” kia tên là Tiểu Thực.

Sáu giờ, đèn đường ngõ Hà Hoa còn chưa bật, quán mỳ Tả gia đã muốn thu thập đồ vật này nọ bắt đầu đóng cửa, tìm khắp cả ngõ Hà Hoa cũng không ra tiệm cơm nào đóng cửa sớm hơn quán mỳ Tả gia.

Cũng may mở cửa làm ăn hai năm, khách hàng đến quán đã biết quy củ của quán, ngay cả người đẹp trước mặt, để lưu lại ấn tượng tốt với anh chàng đẹp trai, sáu giờ người khách còn chưa ăn xong, phần lớn đều nhanh nhẹn dứt khoát đóng gói chạy lấy người, số ít còn lại sau khi Tả Mục mỉm cười khuyên bảo, mê mẩn đến thất điên bát đảo cũng rời khỏi quán.

Sau khi khách hàng đều đi sạch sẽ, Tả Mục thổi nhẹ một cái, từ trong quán nổi lên một trận gió, cửa gỗ nặng nề “kẽo kẹt” một tiếng tự động đóng lại, bát đũa hỗn độn trên bàn rất nhanh bay vọt đến bên trên một cái bàn, xếp thành hàng bay về phía hồ nước, chỉ nghe tiếng nước ào ào, bát đũa thế nhưng tự mình vệ snh xong sau đó từng cái từng cái nhảy đến kệ đựng bát, “loảng xoảng loảng xoảng”, ghế lộn xộn tứ tung trong quán sau đó cũng giống như bôi mỡ tự hướng đến bàn vuông xếp hợp lý.

“Ngao ô——”, cửa sau quán chậm rãi mở ra, một con vật toàn thân tuyết trắng, tự cẩu phi cẩu, tự dương phi dương (giống chó nhưng không phải chó, giống dê nhưng không phải dê), ánh mắt tiểu thú ngạo mạn ưỡn ngực ngẩng đầu đi xuyên qua hành lang dài, nhảy chính xác lên trên chiếc bàn gần nhất.

“Ngươi đến rồi?” Tả Mục mỉm cười mà nhìn tiểu thú trên bàn.

Tiểu thú ngạo mạn nhìn Tả Mục liếc mắt một cái, trong quán nhỏ kim quang chợt lóe, tiểu thú vừa rồi còn ngồi trên bàn biến thành một thiếu niên tóc nâu ngắn, vẻ mặt bình tĩnh, trong mắt tràn đầy lửa giận, giống như giây tiếp theo liền bùng nổ, chính là phục vụ thường xuyên bỏ bê công việc của quán mỳ Tả gia trong bài post, Tiểu Thực.

“Ta đói bụng! Cơm đâu!” Tiểu Thực híp mắt, uy hiếp mà nhìn Tả Mục đứng trước mặt.

Tả Mục cười tủm tỉm nhìn Tiểu Thực, ngũ quan của hắn nhìn cũng không quá đẹp, ít nhất không tinh xảo như Tiểu Thực, nhưng là cả người tản ra một loại khí chất ôn nhuận, làm cho người ta như cây cỏ mùa xuân, cực kỳ thoải mái.

“Sắp chín rồi, đợi một lát đi!” Tả Mục bước lên phía trước, hôn lên tóc Tiểu Thực, Tiểu Thực vừa nãy còn tức giận hai má đỏ lên, dáng vẻ kiêu ngạo vừa rồi nháy mắt biến mất gần như không còn, lộ ra biểu tình thoải mái.

Tả Mục buông Tiểu Thực ra, đi về phía bức tường màu trắng như tuyết phía bên trái.

“Nhanh lên, đói chết!” Tiểu Thực bất mãn than thở, nhưng biểu tình lại như một con mèo thỏa mãn.

Tả Mục vươn ngón giữa tay phải, nhẹ nhàng gõ mặt tường, tường trắng biến mất, xuất hiện trước mặt chính là một cái phòng bếp gấp đôi quán mỳ, các loại nguyên liệu nấu ăn tươi sống, sắp xếp một cách có trật tự trên giá, bên trái là dao thớt, bên phải là bếp lò, lúc này trên bếp lò đặt một cái nồi lớn như cái bàn, hương thơm từ trong nồi tràn ra ngoài.

Nhãn tình Tiểu Thực sáng lên: “Chân giò hấp cách thủy!”

“Đoán đúng rồi!” Tả Mục quay đầu lại cười, đi vào phòng bếp, nâng tay, cái nồi lớn theo bàn tay nâng lên của Tả Mục chậm rãi lên tới giữa không trung, bên trong đầy ấp chân giò.

Ánh mắt Tiểu Thực gắt gao nhìn chằm chằm một nồi chân giò kia, sau đó nuốt nước miếng.

Nồi theo động tác tay của Tả Mục, đung đưa bay ra khỏi phòng bếp, “keng” một tiếng, rơi xuống trên chiếc bàn gần nhất.

Tiểu Thực nhảy dưng lên, bổ nhào tới, thò tay vào trong nồi.

“Coi chừng bỏng!” Tả Mục nhanh tay lẹ mắt, chắn trước mặt Tiểu Thực, mặt Tiểu Thực đỏ lên, hung tợn hừ một tiếng quay đầu đi, nếu hắn không nuốt nước miếng, biểu tình như vậy lại có thể dọa lui rất nhiều người.

Tả Mục vẫy tay một cái, một đôi đũa dài từ phòng bếp bay đến trong tay Tả Mục.

Tả Mục đưa cho Tiểu Thực: “Này, dùng đũa!”

“Ai cần ngươi nhiều chuyện!” Tiểu Thực bĩu môi, nhưng trong mắt là ý cười, hắn cầm chiếc đũa cắm trên một khối giò, thổi thổi hơi nóng, hương thơm tỏa ra bốn phía, thật cẩn thận cắn xuống.

“Cũng bình thường thôi!” Tiểu Thực lầu bầu một câu, Tả Mục không chút để ý lời nói của Tiểu Thực, bởi vì đối phương nóng đến độ thè lưỡi, vẫn còn sức nhét vào miệng, ăn đến đầy miệng đều là dầu mỡ.

Tả Mục biết một nồi này không đủ cho Tiểu Thực ăn, lập tức đi vào phòng bếp, lại lấy ra một cái nồi lớn, nổi lửa, lại làm đồ ăn.

Quả nhiên, lúc đồ ăn làm được một nửa, nghe được thanh âm cáu kỉnh của Tiểu Thực từ bên ngoài truyền đến: “Tả Mục, ta đói bụng!”

Tả Mục cảm thấy, tốc độ ăn của Tiểu Thực hình như nhanh lên.

Tiểu Thực từ sáu giờ ăn đến mười một giờ, Tả Mục không ngừng nấu ăn, lúc tất cả nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp đều vào trong bụng Tiểu Thực, Tiểu Thực rốt cục nói ra câu Tả Mục chờ mong đã lâu: “Ta no rồi”.

Ngay sau đó, bầu trời đêm tối đen bên ngoài đột nhiên sáng lên, vài đạo tia chớp xẹt qua, chỉ chốc lát sau truyền đến tiếng sấm ầm vang, “rào rào——”, bên ngoài thế nhưng lại đột nhiên mưa xuống.

Tả Mục nhìn đồng hồ trên cổ tay, đồng hồ của hắn không giống người khác, trên đồng hồ khác, kim đồng hồ đều là số Ả rập từ một đến mười hai, mà đồng hồ của Tả Mục lại như một cái la bàn nhỏ.

Tả Mục nhìn Tiểu Thực đang xoa bụng, cười nói: “Thời gian không còn sớm, Tiểu Thực, chúng ta bắt đầu làm việc!”

Tiểu Thực vừa nghe, bĩu môi, lại là một trận kim quang, một lần nữa biến thành tiểu thú toàn thân tuyết trắng, nhảy lên trên vai Tả Mục.

Tên Tiểu Thực này là sau khi quen biết Tả Mục, Tả Mục đặt cho, Tiểu Thực trước kia còn có một cái tên, gọi là, Thao Thiết.

“Rầm rầm—— rào rào——“

“Đừng a, cứu cứu tôi a——“

“Khặc khặc——khặc khặc——“

Mưa to cứ rơi rào rạt, tựa hồ không có xu hướng dừng, trong hẻm nhỏ hẹp dài, tiếng cười dâm uế tà ác hòa cùng tiếng kêu thê lương của nữ nhân.

“Cứu cứu tôi a! Quỷ a!”

Chỉ thấy năm thân thể cường tráng xích lõa vây quanh hai người con gái tựa hồ là tan tầm cùng về nhà, áo khoác các nàng đã muốn bị xé thành mảnh nhỏ, hai cô gái co thành một đoàn, lạnh run.

Làm sao có sức mạnh khủng bố như vậy, bọn họ căn bản là không có đụng tới các nàng, quần áo đã bị xé nát, mắt những người đó màu đỏ, hướng về các nàng chảy nước bọt xanh biếc, miệng phun ra từng đợt tanh hôi.

Quái vật này tựa hồ cực kỳ thưởng thức biểu tình khủng bố của hai cô gái, cười khặc khặc, chậm rãi tiếp cận cô gái, hai cô gái sợ đến mức sắp bất tỉnh, bọn họ, bọn họ căn bản không phải là người mà.

Ai tới cứu tôi, tôi không muốn chết, không muốn chết a——

Cô gái tuyệt vọng nhắm mắt lại.

“Cộp cộp cộp——cộp cộp cộp——“

“Năm tên bại hoại các ngươi, thời gian mấy trăm năm tu ra thực thể, lại muốn hồn phi phách tán sao?”

Đầu ngõ, ngọn đèn mỏng manh, bóng người chậm rãi đi tới.

Ngũ Thông Thần, con của Thái Sơn Thần, tham mê mỹ sắc, hảo dâm phụ nữ.

Thái Sơn Thần thanh danh hiển hách, thế nhưng lại có năm đứa con bại hoại, đều nói Ngũ Thông Thần này thường lui tới phía Nam, không ngờ thế nhưng lại nhìn thấy ở phương Bắc.

Năm đó, Ngũ Thông Thần này bởi vì tham luyến sắc đẹp, bị người chém giết, nguyên thần câu diệt, hiện giờ tu được chân thân quay trở lại, thật sự là “Chó không bỏ được tật ăn phân!”

Hai cô gái đang tuyệt vọng giống như thấy được hy vọng, thét to: “Cứu tôi!”

Rất nhanh, hai cô gái lại tuyệt vong, bởi vì người tới thế nhưng là một thiếu niên mười tám mười chín tuổi, môi hồng răng trắng, yếu đuối, trên vai còn có một con tiểu thú trắng như tuyết, hai cô gái nhắm mắt lại, chẳng lẽ hôm nay hai người sẽ chết ở trong này sao?

Năm thân thể cường tráng xoay người lại, bọn họ năm người bộ dạng giống nhau như đúc, đều có một đôi mắt đỏ rực, da thịt toàn thân là màu xanh biếc, khối da thịt chằng chịt, dùng lá cây đơn giản che khuất vị trí quan trọng.

Bọn họ nhìn chằm chằm thiếu niên xen vào chuyện tốt của mình,

“Tiểu tử thối, không cần xem vào việc của người khác!” Nhận thấy thiếu niên là người tu đạo, yêu quái ở giữa không muốn cùng thiếu niên đánh nhau, lớn tiếng cảnh cáo.

Tên đứng sát bên trái ngửi được linh nguyên chân khí phát ra trên người thiếu niên, nhịn không được chảy nước miếng: “Tế da nộn thịt (thịt mềm da mỏng), thật muốn ăn hắn…”

Tiểu thú trên vai thiếu niên “Ngao” một tiếng, tựa hồ cực kỳ bất mãn, ánh mắt lộ ra sát khí, phía sau xương sống mấy người chợt lạnh.

“Ngũ Thông Thần, còn không mau cút về Thái Sơn!” chợt nghe thiếu niên lớn tiếng quát to.

“Khặc khặc khặc khặc, giết chết thằng nhóc này trước, để hai ả này lại!”

“Xen vào việc của người khác!” Tên ở tận cùng bên phải giận dữ quát to một tiếng, dẫn đầu ra tay.

“Không biết sống chết là gì”

Nói xong, quanh thân thiếu niên dấy lên hào quang màu đỏ, một thanh kiếm gỗ đào từ trong thân thể thiếu niên vọt ra, thiếu niên nhảy lên đem kiếm gỗ cầm trong tay, năm lá bùa từ cổ tay áo thiếu niên bay ra dán trên kiếm.

“Nhất tri quỷ danh, tà bất cảm tiền; tam hô kì quỷ danh, quỷ quái tức tuyệt, tam hô quỷ danh, cạn quỷ thính lệnh!” Theo chú ngữ của thiếu niên, phù chú trên thân kiếm gỡ kia bốc lên ngọn lửa, hướng về phía năm con quái đang tức giận bay đi.

“Ba ba ba ba ba ——”

Mỗi một lá bùa vừa lúc dán trên gáy của năm con quái vật.

“A a a a ——” năm con quái vật phát ra tiếng kêu thảm thiết, lá bùa theo dọc da thịt trên cơ thể chậm rãi phồng lên, sau đó nhanh chóng xé rách ra, oanh một tiếng, bọn họ da tróc thịt bong, bắn ra chất lỏng dinh dính màu xanh biếc.

Thiếu niên nhanh chóng né tránh, nhíu mày chán ghét, thực ghê tởm!

“Ngươi dám giết chúng ta!”

“A a a, chúng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Thiếu niên nghe được tiếng kêu thảm thiết của năm con quái vật, nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Gian dâm phụ nữ, hồn phi phách tán!”

Năm quái vật biến thành năm làn khói nhẹ, hướng phía tây nam bỏ chạy.

Thiếu niên cười lạnh, muốn chạy trốn, không dễ dàng như vậy.

Chỉ thấy tiểu thú màu trắng trên vai thiếu niên mở miệng, cuồng phong gào thét, năm làn khói nhẹ kia theo gió to xoay tròn cùng nhau bị tiểu thú hút vào trong miệng

Tiểu thú chẹp chẹp miệng, tựa hồ đang cân nhắc hương vị.

“A, cám ơn thần tiên, cám ơn Bồ Tát….”

Hai cô gái bị dọa choáng váng, luống cuống tay chạn mà quỳ trên mặt đất dập đầu, miệng nói lung tung một trận.

“Ai, ta gọi là Tả Mục, là đạo sĩ!” Thiếu niên thu hồi kiếm gỗ đào, cười tủm tỉm nói.

Hai cô gái sửng sốt.

Thiếu niên cười đến như hoa cỏ mùa xuân, mưa to ào ào thế nhưng một chút cũng không dính vào trên quần áo thiếu niên, hai cô gái ngơ ngác ngây ngốc nhìn thiếu niên, tiểu thú trên bả vai thiếu niên phát ra tiếng tru bất mãn.

“Được rồi, được rồi.” Thiếu niên đưa tay giống như trấn an sờ sờ đầu tiểu thú, sau đó quay đầu, thu lại tươi cười, ánh mắt bình tĩnh nhìn hai cô gái trước mặt.

“Chuyện hôm nay quên hết, quên hết những chuyện đã xảy ra.” Thiếu niên ở không trung vẽ ấn, hai dấu tay màu trắng đánh vào trên đầu hai cô gái, ánh mắt hai người dẩn trở nên mê mang, sau đó ngất đi.

Thiếu niên bấm đốt tay tính toán, ước chừng một canh giờ nữa mưa sẽ ngừng, mình vì hai người kia đắc tội Thái Sơn Thần, hai nữ nhân này đông lạnh một chút hẳn là cũng không có gì.

Nghĩ nghĩ, hắn nheo mắt lại, cười đến như tiểu hồ ly, tiểu thú trên vai hắn đã nhận ra tâm tư của thiếu niên, bĩu môi, người này điểm nào giống Bồ Tát, hắn cực kỳ hư hỏng, một bụng ý xấu.

Thiếu niên căn bản không chú ý oán thầm của tiểu thú trên vai, hắn cầm kiếm gỗ đào của mình, vác lên vai.

“Tiểu Thực, kết thúc công việc đi thôi!”

“Ngao ô ——”

Advertisements

3 thoughts on “THIÊN ĐẠO. ĐỆ NHẤT THOẠI – CHƯƠNG 1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s